Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 20: Có Điểm Quen Mắt
Đường Hòa đột nhiên thấy một con thú nhỏ ngã ngay trước mặt mình. Cậu không nghĩ nhiều, lập tức chạy đến bế nó lên, lo lắng hỏi:
“Không sao chứ? Có bị đau ở đâu không?”
Thấy cuối cùng cũng được Đường Hòa để ý, con thú nhỏ lập tức bắt đầu “diễn sâu”. Nó rên rỉ “ngao ngao” mấy tiếng, giọng yếu ớt và tội nghiệp đến mức ai nghe cũng phải mềm lòng.
Lúc này Đường Hòa chẳng còn tâm trí nào mà đi rừng Mặc Uyên nữa, cậu liền ôm con thú nhỏ quay trở lại tầng trên.
Cuối cùng cũng có thể đường đường chính chính vào phòng của Đường Hòa, nó chờ suốt nửa tháng trời cũng không uổng công rồi.
“Ngao~” Con thú nhỏ vươn móng vuốt bé tí, khẽ chạm vào tay Đường Hòa, như muốn lấy lòng.
“Trên người có chỗ nào đau không? Để ta sờ thử nhẹ xem nhé. Nếu đau thì kêu lên một tiếng.” – Đường Hòa dịu dàng nói, vẻ mặt đầy lo lắng.
Con thú nhỏ trông thật thảm hại, như vừa bị ai bắt nạt. Cả người dính bẩn, lại rên rỉ yếu ớt khiến cậu càng lo sợ nó bị thương.
Đường Hòa cẩn thận đến mức gần như chỉ chạm khẽ đầu ngón tay. Cảm giác trên tay mềm như bông, ấm áp đến lạ thường.
“Ngao ngao…” Tôi không sao, không đau, không bị thương đâu mà…
Đường Hòa tuy thích động vật, nhưng lại không thể nghe hiểu tiếng của chúng. Nghe con thú kêu, cậu tưởng là nó đau, liền dừng tay lại, lo lắng hỏi:
“Là chỗ này à?”
Cậu cúi nhìn bụng nó, nhưng đám lông dày rối tung che hết cả, chẳng thấy được gì.
Con thú nhỏ chưa từng bị ai nhìn thẳng như vậy, đặc biệt là ở chỗ nhạy cảm thế này. Nó lập tức đỏ mặt (nếu mà thú có thể đỏ mặt được), quẫy quẫy trong lòng Đường Hòa, cố che bụng lại.
“Ngoan nào, đừng cựa. Càng cử động sẽ càng đau đó.” – Đường Hòa khẽ dỗ.
Nhìn bằng mắt không thấy gì, Đường Hòa đành nhẹ nhàng đặt tay lên bụng con thú, khẽ vận dụng chút năng lượng trong người để kiểm tra. Một luồng khí ấm áp lan sang thân thể nhỏ bé, cậu rà soát kỹ từ trong ra ngoài — không phát hiện vết thương nào, liền nhẹ nhõm thở phào.
Con thú nhỏ ngây người. Nó cảm nhận rõ có một luồng sức mạnh lạ tràn vào cơ thể, nhưng không hề có ác ý. Ngược lại, nó còn thấy dễ chịu, những cơn đau âm ỉ vì thương cũ cũng dịu đi rất nhiều.
Chuyện gì vậy? Sức mạnh này… là của Đường Hòa sao?
Nó ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt dõi theo chăm chú như muốn tìm câu trả lời.
Nhưng luồng sức mạnh đó đến nhanh, đi cũng nhanh. Trên mặt Đường Hòa chẳng hề có biểu hiện gì lạ, khiến nó không chắc mình có đang tưởng tượng không.
“Để ta tắm cho nhé, như vậy dễ tìm chỗ bị thương hơn, cũng đỡ nhiễm trùng.” – Đường Hòa nói, vừa như dỗ vừa như bàn bạc.
Dù con thú này từng trải qua chuyện gì, hay có bị chủ bỏ rơi không, cậu vẫn muốn chăm nó tử tế một chút.
Nếu… nếu đây thật sự là một con thú vô chủ, không biết nó có chịu để cậu nhận nuôi không nhỉ?
“Ngao~” Được đó.
Thật ra, nếu không phải vì muốn gây chú ý, nó đâu cần phải giả bệnh như thế. Nó vốn chịu hết nổi mùi trên người rồi, hôi kinh khủng!
Đường Hòa ôm con thú vào nhà tắm nhỏ, tìm một cái chậu rửa mặt, đổ nước vào rồi pha cho vừa ấm. Cậu đưa một móng nhỏ của nó chạm thử nước:
“Nhiệt độ thế này được chưa?”
Chưa từng được ai chăm chút như vậy, con thú nhỏ cảm động suýt khóc. Nhất là so với ông chủ thật sự của mình — kẻ mặt lạnh, suốt ngày chẳng nói nổi một câu tử tế — thì Đường Hòa đúng là thiên sứ giáng trần.
Nếu không phải vì khế ước không thể phản bội chủ, nó đã sớm bỏ mặc ông ta mà chạy theo Đường Hòa rồi.
Đây mới đúng là một người chủ đáng có!
Thấy con thú tỏ ra thích thú, Đường Hòa biết nước vừa đủ ấm, liền nhẹ nhàng thả nó vào chậu. May mà thân hình nó nhỏ, chứ to thêm chút nữa thì chậu cũng chẳng chứa nổi.
Cậu rửa rất cẩn thận, vừa làm vừa nghĩ: sao trông con thú này lại… quen quen thế nhỉ?