Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tình Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 16: Thú cưng thích bánh nhân thịt

Đường Hòa không biết con thú nhỏ kia và chủ nhân của nó nghĩ gì, nhưng từ khi biết “tên trộm ăn vụng” ấy là một sinh vật bé xíu đáng yêu, cậu đã không ngừng nhớ đến nó, tay cứ ngứa ngáy, chỉ muốn được sờ một cái. Kiếp trước, Đường Hòa là một người chuyên nghiên cứu thức ăn linh năng. Tuy không có duyên ký khế ước với linh thú nào, nhưng vì rất yêu thích, cậu từng nghiên cứu ra nhiều món ăn phù hợp cho các loài thú nhỏ. Thi thoảng, khi có con nào bị thu hút bởi mùi thơm mà chạy đến, cậu lại được vuốt ve vài cái, coi như thỏa mãn sở thích kín đáo của mình. Không biết ở thế giới này, mấy con thú nhỏ ấy thích ăn gì nhỉ? Dựa vào mấy ngày gần đây — khi con thú ấy cứ lén đến nhà cậu trộm đồ ăn — thì có vẻ nó chẳng kén chọn gì mấy. Vậy thì dễ rồi. Đường Hòa hào hứng đặt thêm một loạt nguyên liệu trên siêu thị trực tuyến, phần lớn là các loại thịt. Dù sao con thú kia trông cũng giống loài ăn thịt, mà chẳng có món nào hấp dẫn loài ăn thịt hơn là mùi thịt nướng thơm lừng cả. Ngày hôm sau, vừa kết thúc buổi livestream đầu tiên, Đường Hòa còn chưa kịp ăn sáng đã vội vàng vào bếp, chuẩn bị làm bánh nhân thịt cho “vị khách bí mật” sắp ghé qua. Cách cậu làm bánh khác hẳn với nhiều đầu bếp khác. Cậu không cho nhiều gia vị, chỉ rắc một chút muối, sau đó dùng tay đánh thịt cho thật tơi, rồi băm nhuyễn và trộn đều theo một chiều để giữ được độ dẻo. Cuối cùng, cậu cho thêm ít rau củ băm nhỏ. Tuy nhiều loài thú — nhất là loài ăn thịt — không thích ăn rau, nhưng thực ra một chút rau củ lại giúp cơ thể chúng khỏe hơn. Hơn nữa, nhờ cách trộn nhân khéo léo của Đường Hòa, món bánh chẳng hề lộ vị rau, mà vẫn thơm phức, rất dễ ăn. Cậu làm liền mười chiếc bánh nhân thịt, mỗi cái to bằng bàn tay. Vì không biết con thú kia ăn khỏe đến đâu, mà nhìn vóc dáng nó nhỏ xíu, cậu sợ nó ăn nhiều lại đau bụng nên chỉ làm chừng đó thôi. Bánh vừa ra lò, mùi thơm lan khắp phòng. Nếu lúc này livestream vẫn đang mở, chắc fan hâm mộ đã lại ngập tràn phần bình luận, trầm trồ vì tài nấu ăn của cậu. Thật ra, người dân trong thế giới này không phải chỉ ăn thực phẩm dinh dưỡng đóng gói. Thỉnh thoảng họ vẫn ăn thịt thật, nhưng thịt tươi thường rẻ hơn rau, nên đa phần mọi người chỉ nấu luộc hoặc chiên dầu động vật, ít khi làm món cầu kỳ. Còn món nướng thì càng hiếm, vì vừa tốn dầu, vừa đòi hỏi kỹ thuật. Vậy nên, hầu hết đều chọn cách “luộc thịt” — đúng nghĩa đen: thịt thả vào nước sôi, rồi vớt ra. Thử nghĩ xem, chỉ có nước luộc với thịt, sao mà ngon được? Vì thế, khi Đường Hòa lần đầu làm món bánh nhân thịt nấm trên livestream, mọi người mới ngạc nhiên và thích thú đến vậy — hóa ra thịt còn có thể nấu ra nhiều vị ngon thế. Giờ mà họ thấy cậu chỉ dùng thịt đơn thuần mà làm ra món bánh hấp dẫn như thế này, chắc sẽ càng trố mắt hơn nữa. Đặt đĩa bánh nóng hổi lên bàn, Đường Hòa chỉnh lại camera theo dõi, rồi trốn vào góc khuất giữa bếp và phòng ăn, cẩn thận nín thở chờ. Cậu chỉ muốn ngắm cảnh con thú nhỏ đến ăn bánh, thỏa cái “nghiện nhìn” của mình thôi. Đúng vậy, Đường Hòa thật sự chẳng có chút tiền đồ nào. Ban đầu cậu vốn chỉ muốn nhìn, chứ đâu dám mơ được chạm vào lớp lông mềm mịn ấy. Trong khi đó, con thú nhỏ – vì chẳng lôi nổi chủ của mình ra ngoài – đành ủ rũ, lặng lẽ đi xuống tầng dưới nơi Đường Hòa sống. Nhìn căn hộ quen thuộc trước mặt, trong đôi mắt nó thoáng hiện lên chút ngạc nhiên, dường như bản thân cũng không hiểu vì sao lại vô thức đi đến nơi này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 1: Bị chết đói Chương 2: Quá khó ăn! Chương 3: Cậu thật sự nghèo Chương 4: Nhận được phần thưởng đầu tiên Chương 5: Không có lẻ Chương 6: Không Ngừng Nhận Thưởng Chương 7: Lên Tới Cấp Ba Chương 8: Không Cánh Mà Bay Chương 9: Thịt thăn muối tiêu Chương 10: Đi Nơi Nào Chương 11: Streamer ký hợp đồng Chương 12: Bánh nhân thịt nấm hương Chương 13: Bắt được ăn vụng Chương 14: Kẻ ăn vụng không đến Chương 15: Vợ chạy mất rồi

Chương 16: Thú cưng thích bánh nhân thịt

Chương 17: Kế hoạch dụ dỗ Chương 18: Người Thức Tỉnh Chương 19: Tiểu Shou Tâm Cơ Chương 20: Có Điểm Quen Mắt Chương 21: Người có thú cưng Chương 22: Cơm nắm cho nhóc cưng Chương 23: Chủ nhân đội nồi Chương 24: Danh không xứng với thực Chương 25: Hối hận vì chia sẻ Chương 26: Chị dâu tương lai Chương 27: Chủ nhân quá ngốc Chương 28: Lớn lên quá xấu Chương 29: Đùa giỡn không ngừng Chương 30: Phát hiện nấm Chương 31: Tiểu Ngân đi săn Chương 32: Lần cảm đồng tình Chương 33: Ngao ngao ngao ô Chương 34: Diễn xuất đỉnh cao Chương 35: Không tin con người Chương 36: Còn phải giúp chủ nhân trông coi “tức phụ” Chương 37: Không so được Chương 38: Mưa móc đều khắp Chương 39: Tiểu Ngân chột dạ Chương 40: Đi đấu trường Chương 41: Trung nhị thiếu niên Chương 42: Mua cho cậu Chương 43: Đầu óc không được tốt lắm Chương 44: Nhớ kỹ cậu Chương 45: Không Đủ Để Xem Chương 46: Phải có mộng tưởng Chương 47: Đã Bái Sư Chương 48: Bái sư yến Chương 49: “Tôi muốn được ăn ké cơm” Chương 50: Nhận được lễ bái sư Chương 51: Đồ đệ đúng là bảo vật Chương 52: Bị tố sao chép Chương 53: Thịt thăn chua ngọt Chương 54: Hoàn Toàn Không Thỏa Mãn Chương 55: Đáp ứng khiêu chiến Chương 56: Thổ hào xuất hiện Chương 57: Thần hào xuất hiện Chương 58: Chính Mình Phụ Trách Chương 59: Cậu đánh không lại Chương 60: “Thẳng thắn được khoan hồng”
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao