Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 007: Oan gia chung đội

  Bất kể mọi người có phản đối thế nào, thẻ nhiệm vụ này vẫn là điều không thể trốn tránh. Tổ chương trình sắp xếp ba hạng mục công việc đồng áng gồm: bẻ 800 bắp ngô, hái 100kg dâu tây và 100kg thanh mai, yêu cầu mọi người chia thành các cặp hai người. Hơn nữa, thứ tự hoàn thành công việc sớm hay muộn còn liên quan trực tiếp đến việc bữa trưa họ sẽ được ăn gì. Vừa nghe đến chuyện chia nhóm, Đoạn Tinh Dục lập tức tiến lên nói: "Họa Thần, cậu cùng nhóm với tôi đi, tôi khỏe lắm, làm việc cực siêu luôn." Trần Đan Uẩn cũng chen vào: "Hay là cùng nhóm với tôi đi, hồi nhỏ tôi từng làm việc đồng áng rồi, mấy việc này đối với tôi không thành vấn đề." An Thần nghiêng đầu nhìn mấy người bọn họ, suy nghĩ thấy Tô Họa Thần là thụ chính, cũng là "con cưng của trời", vận may chắc chắn rất tốt. Nếu mình đi theo cậu ta thì chắc sẽ được hưởng sái chút đỉnh. An Thần lặng lẽ di chuyển đến bên cạnh Tô Họa Thần, nhỏ giọng hỏi: "Cùng một nhóm với tôi, được không?" Tô Họa Thần đôi mắt cong cong ý cười đáp: "Được chứ, tôi cùng nhóm với An An nhé." Hai kẻ đang tranh cãi bên kia nghe thấy vậy đều đồng loạt quay đầu, lườm An Thần cháy mặt. Cái tên này thật không biết xấu hổ, dám nửa đường cướp người. An Thần lặng lẽ lùi lại sau lưng Tô Họa Thần, mở to đôi mắt hạnh vừa ngây thơ vừa đáng ghét nhìn hai người kia. Tô Họa Thần vỗ vỗ tay cậu để cậu yên tâm, rồi nhìn hai người kia nói: "Mọi người đừng hung dữ với cậu ấy, làm người ta sợ rồi kìa." Đoạn Tinh Dục hừ một tiếng: "Hắn tâm cơ lắm, chỉ đang lợi dụng sự lương thiện của cậu thôi." Trần Đan Uẩn bồi thêm: "Họa Thần, cậu đừng để bị hắn lừa, hắn mà là người biết sợ à?" Thấy hai bên sắp cãi nhau to, đạo diễn Phạm tiến lên cắt ngang: "Không cần cãi nữa, lần này chúng ta sẽ bốc thăm chia đội." Đoạn Tinh Dục bốc được số 2, hắn phấn khích ghé sát Tô Họa Thần hỏi: "Họa Thần, tôi bốc được số 2, cậu bốc được số mấy?" Tô Họa Thần mở tờ giấy ra: "Của tôi là số 3." Phùng Thanh Nhạc cười nói: "Xem ra Họa Thần phải cùng đội với ông già này rồi." Gương mặt Đoạn Tinh Dục không giấu nổi vẻ thất vọng, sau đó hắn nhìn sang những người khác. Mọi người lần lượt đưa tờ giấy ra, không ai có số 2 cả. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía An Thần. Cậu mở mảnh giấy của mình ra, thấy bên trên quả nhiên viết số 2. An Thần thấy hơi tiếc vì không được chung đội với Tô Họa Thần, nhưng thôi cũng được. Đoạn Tinh Dục kịch liệt phản đối: "Tôi không đồng ý, tôi muốn bốc thăm lại!" Đạo diễn Phạm vô tình đáp: "Đề nghị bị bác bỏ." Đúng là ý trời, trong đám người này Đoạn Tinh Dục tính tình nóng nảy nhất, lại thêm hiềm khích cũ với An Thần, hai người này chung đội thì chắc chắn sẽ cực kỳ "náo nhiệt". Kết quả ba đội là: Tô Họa Thần và Phùng Thanh Nhạc, Trần Đan Uẩn và Phương Khả Noãn, Đoạn Tinh Dục và An Thần. Dù không bằng lòng đến mấy, Đoạn Tinh Dục cũng chỉ đành về đội với An Thần. Hắn nhìn An Thần với vẻ mặt đầy oán hận, hận không thể nhìn thủng hai cái lỗ trên mặt cậu. Chia nhóm xong là đến phần chia việc. Cả ba việc đều mệt, nhưng so ra thì hái dâu tây trong nhà kính có thể che nắng che mưa là tốt nhất. Kế đến là hái thanh mai, có cây to che bóng mát. Cánh đồng ngô là mệt nhất, lá ngô chạm vào người còn gây ngứa ngáy khó chịu. Tiếp tục bốc thăm, Tô Họa Thần đúng là "con cưng của trời", tự nhiên bốc trúng dâu tây. Trần Đan Uẩn và Phương Khả Noãn bốc trúng thanh mai. Còn An Thần, vai phản diện pháo hôi, không ngoài dự đoán bốc trúng cánh đồng ngô. Đến khi những người khác đã rời đi bắt đầu làm việc, Đoạn Tinh Dục vẫn dùng ánh mắt thù hằn nhìn An Thần. Đạo diễn Phạm nhỏ giọng hỏi phó đạo diễn: "Hai đứa nó định đứng nhìn nhau đắm đuối như thế đến bao giờ?" Phó đạo diễn lắc đầu: "Ai biết được." Đạo diễn Phạm cắn một vốc hạt hướng dương: "Thà tụi nó lao vào đánh nhau luôn cho rồi." Đoạn Tinh Dục cứ nghĩ đến việc phải làm chung với An Thần là toàn thân khó chịu, nhịn không được mỉa mai: "Tôi đã biết ngay từ cái nhìn đầu tiên gặp cậu là tôi sẽ xui xẻo mà." An Thần đề nghị: "Vậy hay là anh đi bẻ một mình đi, tôi đứng cạnh nhìn thôi, như vậy coi như không phải làm chung với tôi rồi." [Bình luận trực tuyến]: "Cái bàn tính của An Thần gẩy phát văng cả vào mặt tôi luôn rồi, đúng là loại đàn ông tâm cơ đáng ghét." "Không xong rồi, tôi sắp tăng xông rồi, muốn lần theo đường dây mạng tới vả cho hắn hai cái quá." "Ngôi sao nhà chúng tôi thảm quá, sao lại phải chung đội với cái thằng thần kinh An Thần này cơ chứ." "Thương anh Tinh quá, mời cái tên tiện nhân An Thần kia nổ tung tại chỗ đi cho nhờ." Rõ ràng là tâm tư nhỏ mọn của An Thần đã bị Đoạn Tinh Dục nhìn thấu. Hắn tức đến mức cười sặc sụa: "Cái đề nghị không biết xấu hổ thế này mà cậu cũng nói ra được? Muốn lười biếng hả, mơ đẹp đấy! Hôm nay cậu bắt buộc phải làm việc với tôi, thiếu một bắp ngô cũng không xong đâu." Nói đoạn, vì sợ An Thần bỏ trốn, hắn cầm lấy cái gùi và mũ chống nắng bên cạnh ấn thẳng vào tay cậu: "Theo tôi xuống ruộng!" An Thần mím môi, cảm thấy hơi tiếc vì cái mẹo nhỏ của mình bị Đoạn Tinh Dục nhìn ra. Cậu đành cam chịu đeo gùi theo sau hắn. Cả An Thần và Đoạn Tinh Dục đều không quen làm việc đồng áng, dù tay chân không nghỉ nhưng tốc độ bẻ ngô vẫn chẳng nhanh được bao nhiêu. Khác với Đoạn Tinh Dục càng làm càng nôn nóng, An Thần ở giữa ruộng ngô lại có tâm trạng rất tốt. Xung quanh toàn là ngô cậu thích ăn, ngay cả lá ngô cũng thơm thơm. Tiếc là sáng nay ăn quá no, nếu không An Thần chắc chắn đã bẻ một bắp nhét vào mồm rồi. "Ngô ơi ngô nhỏ à, tôi muốn tặng, muốn tặng bạn cho anh. Mọi người cùng chia sẻ thì thật là vui biết bao. Ngô ơi ngô nhỏ à, tôi muốn tặng, muốn tặng bạn cho anh..." Đoạn Tinh Dục vốn định bụng dù chung nhóm cũng sẽ không thèm nói chuyện, cứ thế mặc kệ cậu. Nhìn cái tay chân mảnh khảnh kia, lát nữa chắc chắn sẽ phải cầu xin mình giúp đỡ thôi, mình không được mắc bẫy hắn. Kết quả, hắn không đợi được lời cầu cứu của An Thần, mà lại nghe thấy tiếng cậu hát trước. Ban đầu cũng chẳng thấy sao, nhưng nửa tiếng sau, Đoạn Tinh Dục chính thức sụp đổ. Hắn gào lên với An Thần: "An Thần, cậu bị điên à! Mười phút rồi cậu cứ hát đi hát lại đúng một câu này, đây là hành vi quấy rối đấy!" An Thần ló đầu ra khỏi cây ngô đáp: "Tôi cũng không muốn đâu, nhưng tôi chỉ biết hát mỗi câu này thôi." "Để tôi dạy cậu... À phi! Ai thèm dạy cậu hát cơ chứ." "Tôi nghe thấy rồi nhé, anh bảo muốn dạy tôi hát." "Cậu nghe nhầm rồi." "Ồ." An Thần cũng không tranh cãi, cứ như lời truy vấn vừa rồi thực sự chỉ là hỏi bâng quơ vậy. Nhưng cái điệu bộ thản nhiên như "sắp chết" đó lại làm Đoạn Tinh Dục càng nhìn càng bốc hỏa. Hắn bước tới kiểm tra gùi của cậu, để rồi khi thấy bên trong chỉ có vỏn vẹn bốn bắp ngô, hắn lập tức phát điên: "Bốn bắp! Một tiếng đồng hồ trôi qua rồi mà cậu chỉ hái được bốn bắp ngô? Cậu là rùa tinh đầu thai à!" Vốn dĩ định đi tới kiếm chuyện, nhưng nhìn con số này thì chẳng cần kiếm chuyện nữa, đây rõ ràng là muốn ăn đòn mà. An Thần liếc nhìn gùi của hắn, thản nhiên khen: "Oa, anh đựng đầy một gùi rồi này, anh bẻ nhanh thật đấy." "Là do cậu bẻ quá chậm!" "Bẻ không nổi, nắng quá." Đoạn Tinh Dục nheo mắt đe dọa: "Bẻ không nổi cũng phải làm! Cậu không bẻ ngô thì tôi bẻ cái đầu cậu đấy." An Thần lười biếng liếc hắn một cái. Cậu thực sự không cố ý lười biếng, chỉ là thói quen của loài chuột lang nước chưa sửa được ngay, cứ hở ra là lại thích ngẩn người (phát đờ), mà chính cậu cũng chẳng thấy có vấn đề gì. Nhất là khi trời nóng, cậu chỉ muốn tìm cái ao để ngâm mình ngẩn ngơ thôi, nhưng lại thấy làm vậy không tốt, mình phải làm việc mới được. Đối mặt với ánh mắt muốn "đao" người của Đoạn Tinh Dục, An Thần mỉm cười: "Tôi có cách có thể hái xong ngô trong khoảng một tiếng, mà chúng ta không cần phải tự tay động thủ."

Bình luận (2)

Đăng nhập để bình luận

MoonCrepeMoonCrepe

Truyện hay quá hóng ghê. Mà tại sao thích bình luận của bạn Mèo thì nó cứ trừ đi vậy?

Mèo nhỏ Mèo nhỏ

Hóng quá, đang cuốn thì hết, mong tác giả mạnh khoẻ để ra tiếp nhé

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 001: Capybara xuyên thư Chương 002: Dùng mu bàn chân làm nũng với tôi Chương 003: Chương trình bắt đầu phát sóng Chương 004: Tâm trạng An Thần quá mức ổn định Chương 005 : Cậu có thể mắng to hơn một chút Chương 006: Nhiệm vụ của tổ chương trình

Chương 007: Oan gia chung đội

Chương 008: Hai ta ai gọi ai là bố Chương 009 : Hai ta PK Chương 010 An Thần nổi tiếng rồi Chương 011: Người khôn ngoan không rơi vào lưới tình Chương 12: Tranh cãi như lũ trẻ trâu . Chương 13: Kẻ liếm cẩu được luyện thành như thế nào Chương 014: An Thần khinh người quá đáng Chương 015: 13 người đi, 1 người về Chương 016: Danh tiếng của Trần Đan Uẩn bị hủy hoại Chương 017: Cứu người Chương 018: Trần Đan Uẩn muốn tỏ tình Chương 019: Trần Đan Uẩn bị ăn đòn Chương 020: Ký ức biến mất Chương 021: Cơn mưa gió sắp sửa ập đến Chương 022: Anti-fan tìm đến tận cửa Chương 023: Người hâm mộ đại náo tổ chương trình Chương 024: Trần Đan Uẩn thân bại danh liệt Chương 025: Phó Khiêm Tầm đến rồi Chương 026: Trừng phạt Chương 027: Tai tiếng cũng là danh tiếng Chương 028: Đánh cược một lần nữa Chương 029: Biết thế đã không nhiều lời Chương 030: Trừng phạt. Chương 031: Hương vị không tệ Chương 032: Phó Nhị thiếu ăn giấm Chương 033: Nguy hiểm đang tiến lại gần Chương 034: Linh cảm không lành Chương 035: An Thần nhảy xuống nước cứu người Chương 036: An Thần mất tích Chương 037: Cậu là nghĩa phụ của tôi Chương 038: Cưỡi hổ làm phương tiện di chuyển Chương 039: Thứ này thử là mất mạng như chơi Chương 040: Có phải cậu thích người ta rồi không? Chương 041: Ghen tuông Chương 042: CP Tinh Thần lên hot search, Phó nhị thiếu ghen đến mức nổ đom đóm mắt Chương 043: Hai người đang làm gì thế?
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao