"An Thần, cậu tặng tôi căn biệt thự này là muốn sỉ nhục tôi sao? Có tiền thì có thể làm gì tùy thích à?"
An Thần ngồi trong quán cà phê, hơi nghiêng đầu, dùng ánh mắt không thấu hiểu cho lắm nhìn người đàn ông đang tức giận đến mức "vỡ trận" ở phía đối diện.
Cậu càng thắc mắc hơn là: Chẳng phải mình đang ở trong vườn bách thú sao? Sao lại xuất hiện ở đây rồi?
Ồ, nhớ ra rồi.
Hàng rào bảo vệ trong vườn thú gặp sự cố, một con báo hoa mai đã xổng chuồng, mà lúc chạy trốn cậu lại phản ứng chậm một nhịp nên đã bị cắn chết.
Vừa mở mắt ra lần nữa thì đã thấy mình ngồi trong quán cà phê này.
An Thần vốn là một chú chuột lang nước, nhờ tính cách siêu cấp "Phật hệ" và tâm trạng cực kỳ ổn định mà rất được du khách yêu thích.
So với cái tên chuột lang nước, du khách thích gọi cậu là Capybara hơn.
Sau khi biết rõ nguyên nhân cái chết của mình, nội tâm An Thần cũng chẳng có gợn sóng nào.
Chết thì thôi vậy, chưa chết hẳn thì cứ tiếp tục sống tiếp đi.
Thấy An Thần nửa ngày không đáp lời, Trần Đan Uẩn nhíu mày quát: "Cậu có đang nghe không đấy? Tôi đang nói chuyện với cậu cơ mà?"
"Tôi đang suy nghĩ chút việc. Nếu anh đã không thích biệt thự..."
An Thần thu hồi dòng suy nghĩ, rất nghiêm túc hỏi lại: "Được thôi, vậy tôi thu hồi lại."
Trần Đan Uẩn nhìn An Thần cứ thế nhét chiếc chìa khóa biệt thự vào túi quần, biểu cảm trên mặt hắn lập tức đóng băng.
An Thần của ngày hôm nay sao không giống như trước đây, luôn cầu xin hắn nhận lấy?
Rất nhanh sau đó, Trần Đan Uẩn đã tự nghĩ thông suốt: Chắc chắn hôm nay cậu ta định dùng chiêu "lạt mềm buộc chặt", dùng cách này để được tham gia tiệc sinh nhật của hắn đây mà.
Bữa tiệc sinh nhật mười ngày tới, vốn dĩ hắn không hề định mời cậu.
Loại nhà giàu mới nổi như An Thần mà xuất hiện thì chỉ làm hạ thấp đẳng cấp của hắn xuống mà thôi.
Nhưng nể tình cậu ta định đem căn biệt thự ở khu Hương Tạ ra tặng, hắn sẽ miễn cưỡng đồng ý cho cậu tham gia vậy.
Có điều, đến lúc đó cậu ta không được phép đi chào hỏi bạn bè của hắn, cứ tìm góc nào đó mà ngồi im đừng phát ra tiếng động, đỡ làm hắn mất mặt.
Trần Đan Uẩn nhấc tách cà phê lên nhấp một ngụm, trấn tĩnh lại cảm xúc rồi mới nói: "Mấy ngày tới là tiệc sinh nhật của tôi, vốn dĩ tôi định mời cậu tham gia, nhưng hành động hôm nay của cậu làm tôi rất không vui."
Lời không nói hết, hắn nghĩ nói đến mức này chắc chắn cậu ta phải hiểu.
Thực ra An Thần không hiểu lắm.
Nhưng kết hợp với mấy lời trước đó của đối phương, An Thần lười biếng đáp: "Ồ, tôi hiểu rồi."
Cảnh tượng này An Thần đã thấy ở vườn thú nhiều rồi, chính là kiểu các cặp đôi cãi nhau rồi dứt khoát chia tay luôn ấy mà.
An Thần đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
An Thần nghĩ ngợi một chút, cảm thấy hình như còn thiếu vài bước.
Cậu hồi tưởng lại hồi còn ở vườn thú, người ta sau khi cãi nhau xong thường làm thế nào nhỉ.
Thế là An Thần quay trở lại, cầm ly cà phê trên bàn lên, hắt thẳng vào mặt đối phương.
Hành động này khiến Trần Đan Uẩn kinh hãi đến biến sắc.
Dòng cà phê nóng hổi chảy dọc theo mặt Trần Đan Uẩn, nhỏ xuống bộ tây trang đen.
Hắn vuốt mặt một cái, giận dữ hét lên: "Cậu điên rồi..."
Lời của Trần Đan Uẩn còn chưa dứt, đón chờ hắn lại là một cái tát trời giáng.
Cú đánh mạnh đến mức khiến hắn xoay tại chỗ hai vòng rồi ngã nhào xuống đất.
An Thần nhìn cái dáng vẻ nổ đom đóm mắt, chẳng còn biết trời trăng mây đất gì của hắn, giọng nói vẫn dịu dàng ấm áp: "Đây là lần đầu tiên tôi đánh người, lực tay chưa khống chế tốt, lần sau tôi sẽ chú ý hơn."
Nói xong, An Thần khẽ gật đầu chào rồi quay người rời đi một cách lịch sự và bình thản.
Bị đánh như thế, Trần Đan Uẩn đời nào để cậu đi dễ dàng vậy.
Hắn đang định xông lên chặn đường thì bà chủ quán nghe động tĩnh đã chạy tới, cửa quán cũng có mấy vị khách vừa bước vào.
Trần Đan Uẩn nhìn lại bộ dạng nhếch nhác của mình, có chút hoảng loạn trốn vào nhà vệ sinh chỉnh đốn y phục, sắc mặt tối sầm đến đáng sợ.
An Thần điên rồi sao?
Dám đánh mình?
Muốn dùng cách này để thu hút sự chú ý của mình thì đúng là nằm mơ.
Làm vậy chỉ càng khiến mình chán ghét cậu ta hơn thôi.
Nếu không phải nể tình cậu ta còn chút tiền có thể giúp ích cho mình trong giới giải trí, Trần Đan Uẩn này thèm vào dây dưa với hạng nhà giàu mới nổi, đầy mùi đồng tiền mà chẳng có chút giáo dưỡng nào như thế.
Chuyện hôm nay, chưa xong đâu.
Khi An Thần bước ra ngoài, ký ức đột ngột ùa về như thủy triều.
Đầu óc tiếp nhận quá nhiều thông tin cùng lúc khiến cậu suýt đứng không vững.
Cậu vịn tay vào mép cửa, ổn định lại cơ thể, sắp xếp lại mớ ký ức trong não.
Kết hợp với chuyện vừa xảy ra, cậu đại khái đã hiểu ra: Mình đã bắt kịp trào lưu xuyên thư rồi.
Hồi còn ở vườn thú, người chăm sóc cậu là lão Lâm rất thích vừa nghe đọc truyện trên điện thoại vừa làm việc, thế nên cậu đã từng nghe qua bộ tiểu thuyết này.
Dựa theo ký ức vừa sắp xếp, cậu đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết có tên
《Sau khi cùng tổng tài bá đạo tham gia show giải trí, tất cả mọi người đều phát cuồng vì chúng tôi》, trở thành một vai phản diện độc ác.
Vợ chồng nhà họ Phó và cha mẹ An Thần vốn là bạn thân.
Phó phu nhân và mẹ của An Thần còn là chị em thân thiết, cả hai đều họ An.
Phó phu nhân từng nói nhìn thấy An Thần giống như con ruột của bà vậy, nên họ cũng coi như nhìn An Thần lớn lên.
Cha mẹ An Thần qua đời vì tai nạn giao thông khi cậu mới 2 tuổi.
Lúc đó thấy cậu còn quá nhỏ đã phải vào cô nhi viện nên họ đã đưa cậu về nhà nuôi dưỡng.
Để cậu không quên cha mẹ ruột, họ không đổi họ hay nhập hộ khẩu cho cậu.
Theo ý của ông Phó Thường Dân, dù sao cũng phải để cho nhà bạn thân một mầm mống nối dõi.
Dù không chung hộ khẩu, nhưng sống ở Phó gia, cả gia đình đều đối đãi với cậu cực tốt, chưa từng để cậu thiệt thòi điều gì.
Đặc biệt là Phó phu nhân, thậm chí bà còn định chia một phần cổ phần công ty cho cậu.
Nhà họ Phó là danh gia vọng tộc trăm năm, tập đoàn Phó thị là gia tộc giàu có hàng đầu trong nước, kinh doanh đa ngành nghề và có tầm ảnh hưởng lớn ở cả nước ngoài.
Nếu nguyên chủ không tự tìm đường chết thì hoàn toàn có thể dựa vào tình nghĩa từ nhỏ đến lớn này mà cả đời cơm áo không lo.
Khổ nỗi nguyên chủ lại là một kẻ lụy tình, đi thích cái gã tra nam Trần Đan Uẩn kia, thích đến mức mất cả lý trí.
Để lấy lòng hắn, cách ba bữa cậu lại tặng quà, tặng xe tặng nhà, còn dốc hết tài nguyên của gia đình để ép người ta nổi tiếng.
Cốt truyện tiểu thuyết về sau, dưới sự khích bác của Trần Đan Uẩn, An Thần còn định tranh giành gia sản với anh cả và anh hai.
Vì muốn chiếm đoạt tài sản, cậu không tiếc bán đứng bí mật công ty, suýt làm tập đoàn Phó thị phá sản, gây ra hàng loạt hành vi tổn thương người thân.
Cuối cùng, cả gia đình đều thất vọng và cậu bị nhà họ Phó ruồng bỏ hoàn toàn.
Lần này nguyên chủ hẹn gặp Trần Đan Uẩn là vì thấy hắn đăng video nói rất muốn căn biệt thự ở khu Hương Tạ.
Vừa hay trong tay nguyên chủ có một căn, định dùng làm quà sinh nhật tặng hắn, thế nên mới có màn mở đầu như trên.
Cả hai người đều không chú ý thấy, ở phía đối diện quán cà phê, một chiếc xe Land Rover màu đen đang đậu bên lề đường.
Lâm Viễn ngồi ở ghế lái đang nhìn màn kịch vừa rồi với khuôn mặt đầy vẻ chấn kinh.
Hắn vừa rồi có phải nhìn nhầm rồi không?
Lâm Viễn nghiêng đầu định hỏi người phía sau, kết quả lại thấy Phó tổng nhà mình lúc này đang vòng hai tay thành hình kính viễn vọng, áp sát vào cửa sổ xe mà hóng hớt cảnh tượng vừa rồi.
Phó Khiêm Tầm đầy vẻ nghi hoặc: "An Thần vậy mà lại đánh Trần Đan Uẩn? Đầu óc nó vào nước rồi à?"
Thấy người sắp đi xa, Phó Khiêm Tầm ra hiệu một cái: "Theo sát phía sau."
An Thần cầm chìa khóa biệt thự đi bộ một quãng ngắn mới phản ứng lại: thực ra mình có thể gọi taxi mà.
Cậu lấy điện thoại ra, chằm chằm nhìn một hồi lâu. Dù có ký ức trong sách nhưng để sử dụng mấy thứ này, cậu vẫn thấy không quen tay cho lắm.
Tìm phần mềm gọi xe giữa hàng trăm ứng dụng khiến cậu hoa cả mắt.
Phía sau vang lên tiếng còi xe, An Thần quay đầu lại, thấy trên chiếc xe màu đen, cửa kính từ từ hạ xuống, để lộ một gương mặt tuấn mỹ.
Phó Khiêm Tầm đôi mắt quyến rũ chứa ý cười, giọng nói lười biếng vang lên: "Trùng hợp thật đấy, Thần Thần nhỏ, không gọi được xe sao? Có muốn tôi thuận đường chở cậu một đoạn không?"
An Thần nhớ rõ đối phương, đây chính là anh hai của nguyên chủ – Phó Khiêm Tầm, cũng là Nam chính Công của bộ tiểu thuyết này.
Trong sách, chính anh ta là người trả thù và cuối cùng đuổi nguyên chủ ra khỏi Phó gia.
An Thần nghĩ, tuy mình và anh ta là quan hệ đối địch, nhưng hiện tại cốt truyện vẫn chưa phát triển đến bước đó.
Chỉ cần mình không làm những chuyện như trong tiểu thuyết, dựa vào quan hệ trước đây chắc là có thể chung sống hòa bình thôi nhỉ.
Hơn nữa, Phó Khiêm Tầm còn là con đực đầu đàn.
Chuột lang nước là loài động vật sống theo bầy đàn, mỗi gia đình đều sẽ có một cá thể đực hoặc cái chiếm ưu thế dẫn dắt.
Theo tiểu thuyết, anh cả Phó Kỳ Niên tiếp quản toàn bộ tập đoàn Phó thị, còn anh hai Phó Khiêm Tầm tiếp quản tập đoàn An thị.
Cả hai đều là những "con đực đầu đàn" của Phó gia.
Nhưng giờ anh cả đang ở nước ngoài, vậy Phó gia đương nhiên là Phó Khiêm Tầm quyết định.
Cậu đi tới định mở cửa xe, nhưng phát hiện cửa đã khóa.
Khóe môi Phó Khiêm Tầm khẽ nhếch lên: "Xe không ngồi không được đâu, gọi một tiếng 'anh' nghe xem nào."
An Thần: "Anh hai."
Phó Khiêm Tầm nhướng mày, có chút mất hứng nói: "Hôm nay thỏa hiệp nhanh thế, cậu làm vậy tôi không quen chút nào."
Cửa xe mở khóa, An Thần lên xe định tìm một vị trí thoải mái để nằm tựa vào, rồi mới nhớ ra chưa đóng cửa xe.
Cậu hơi nghiêng người đóng cửa lại, thầm nghĩ sau này còn phải nỗ lực học cách làm một con người mới được.
Trên xe rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức An Thần lại muốn đi ngủ.
Phó Khiêm Tầm ngồi tựa nghiêng người, ánh mắt lấp lánh, môi mỏng mang theo nụ cười hỏi: "Lúc nãy ở quán cà phê, tại sao lại đánh người?"
An Thần vốn không thích động não và giao thiệp, nhưng "con đực đầu đàn" đã hỏi thì cậu phải trả lời thành thật và lịch sự.
An Thần đáp: "Mười ngày nữa là sinh nhật anh ta, anh ta đăng lên vòng bạn bè nói muốn có biệt thự khu Hương Tạ, tôi định tặng anh ta."
Lời này vừa thốt ra, áp suất xung quanh đột ngột giảm thấp đến mức đáng sợ.