Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 002: Dùng mu bàn chân làm nũng với tôi

An Thần liên tiếp hắt hơi hai cái, hai tay tự ôm lấy mình. Cậu sợ lạnh nhất trên đời. Phó Khiêm Tầm lộ ra đôi mắt sâu thẳm nửa cười nửa không, chỉ là ý cười nơi đáy mắt mang theo vài phần lạnh lẽo: "Cậu đúng là hào phóng thật đấy, biệt thự hàng trăm triệu mà nói tặng là tặng ngay được." Lâm Viễn đang lái xe phía trước nắm chặt lấy vô lăng, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng tuôn ra. Căn biệt thự ở khu Hương Tạ đó chính là quà trưởng thành năm 18 tuổi mà Phó tổng tặng cho tam thiếu gia. Phó tổng đã cất công chọn căn có hướng sáng và phong thủy tốt nhất, nội thất bên trong cũng đều là đồ đặt làm riêng. Vậy mà nói tặng cho người khác là tặng ngay, Phó tổng nghe xong chắc phải đau lòng và giận dữ biết bao. An Thần nói: "Tôi chưa tặng được, anh ta thấy tôi đang sỉ nhục anh ta." Phó Khiêm Tầm bắt chéo chân, một tay đặt trên đầu gối gõ nhịp nhẹ nhàng, đôi mắt đào hoa dài hẹp hơi nheo lại hỏi vặn: "Hắn ta thấy đó là sỉ nhục sao?" An Thần gật đầu "Ừm" một tiếng, dù sao thì lúc đó đối phương cũng nói như vậy mà. Phó Khiêm Tầm rũ mắt nhìn cậu, khóe môi hơi nhếch lên đầy vẻ tà mị khó hiểu, nhưng không hỏi thêm câu nào nữa. Chỉ là ý cười trong đáy mắt vẫn luôn lạnh lẽo. Chiếc xe từ từ lăn bánh vào trang viên họ Phó, dừng lại trước cửa biệt thự. Quản gia Vương dẫn người đứng đón ở cửa, cúi đầu chào: "Nhị thiếu gia, Tam thiếu gia, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi ạ." Vừa nghe thấy "bữa tối", đôi mắt vốn dĩ không chút gợn sóng của An Thần bỗng sáng rực lên, nhất là khi nhìn thấy bàn ăn đầy ắp các món, niềm vui trong mắt cậu không tài nào giấu nổi. Sau bữa tối, An Thần nằm nghiêng nghỉ ngơi trên chiếc xích đu ngoài sân, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Phó Khiêm Tầm tay cầm một quả táo thong thả gặm, ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế mây đối diện cậu, lên tiếng: "Báo cho cậu một tin tốt đây, cậu lại lên hot search rồi." Vừa nói, anh ta vừa đưa điện thoại đang mở trang Weibo đến trước mặt cậu, đáy mắt không giấu nổi vẻ cười trên nỗi đau của người khác. #An Thần tỏ tình không thành nên đánh người# Một tiêu đề hot search bắt mắt đang chễm chệ ở vị trí thứ năm. An Thần lười biếng liếc nhìn điện thoại một cái rồi lại nửa nhắm nửa mở mắt, dường như cái hot search đó còn chẳng quan trọng bằng việc đi ngủ. Phó Khiêm Tầm lại không có ý định buông tha cho cậu, anh ta bấm vào tấm ảnh động trên Weibo rồi nói: "Ừm, không chỉ có ảnh đánh người bị chụp lại đâu, mà cả cảnh hắt cà phê cũng bị quay lại rồi. Kỹ thuật hắt người của cậu chuyên nghiệp thật đấy, hắt thẳng vào chính diện mặt người ta luôn." Anh ta bắt đầu "tận tâm" đọc to những bình luận ác ý cho An Thần nghe. Anh ta cũng chẳng buồn quan tâm An Thần có phản ứng gì không, tự mình đọc mà cảm thấy khá vui vẻ: "Cái tên An Thần này đúng là miếng cao dán da chó, đâu đâu cũng thấy mặt hắn, không biết cút xa ra một chút được à?" "Quỷ dữ phương nào thế này, đánh người giữa bàn dân thiên hạ, còn có vương pháp nữa không?" "Loại người như An Thần tại sao vẫn còn nhảy nhót được trong showbiz nhỉ, kim chủ đứng sau hắn thế lực lớn đến vậy sao?" "Cả một hàng dài bình luận lướt qua, vậy mà chẳng tìm nổi một câu khen cậu. Cậu nói xem, cậu lăn lộn trong cái giới giải trí này mà nhân duyên kém quá đấy." Không biết lại nhìn thấy bình luận gì, Phó Khiêm Tầm đột nhiên cười rất khoái chí. Anh ta chen chúc leo lên chiếc xích đu của An Thần, ngồi xuống bên cạnh cậu rồi bảo: "Bình luận này thú vị này. Có người nói lúc cậu bước ra khỏi quán cà phê, một tay chống cửa với vẻ mặt cô độc đó, rõ ràng là đang đau khổ muốn chết, có ý định tự tử rồi." Nói xong câu đó, Phó Khiêm Tầm đột nhiên nghiêm mặt hỏi: "Cậu có ý định đó thật không?" An Thần liếc nhìn tấm ảnh động đó, đó là lúc cậu bước ra khỏi quán cà phê và đang tiếp nhận ký ức của nguyên chủ. Nhưng trong mắt người khác, trông cậu có vẻ như đang đau khổ, buồn bã sau khi tỏ tình thất bại. Cộng thêm bài viết dẫn dắt, tất cả mọi người đều tin rằng An Thần vì tỏ tình với Trần Đan Uẩn không thành nên mới thẹn quá hóa giận đánh người, cuối cùng đau lòng rời đi. "Tôi không tỏ tình, tôi chỉ đánh anh ta thôi." Nghĩ một lúc, An Thần bổ sung thêm một câu: "Tôi không thích anh ta." "Chuyện lạ à nha, cậu mà cũng có lúc không thích hắn?" Thấy An Thần không phản bác lại mình như mọi khi, Phó Khiêm Tầm tiến lại gần, cười cợt nhả bảo: "Hay là cậu cầu xin tôi đi, cầu xin tôi rồi tôi sẽ giúp cậu gỡ hot search xuống." An Thần đáp: "Không cầu, không gỡ." An Thần cảm thấy đằng nào họ cũng chửi rồi, mình cũng chẳng mất miếng thịt nào, không việc gì phải lãng phí số tiền đó. Hồi còn ở vườn thú, đại ca Bồ Đào (chim bồ nông) còn thường xuyên lấy cái mỏ khổng lồ kẹp cậu cơ mà, cậu cũng chẳng mấy để tâm, huống chi là dăm ba câu nói trên mạng này. Thấy ánh mắt Phó Khiêm Tầm vẫn nhìn mình đầy nghi hoặc, An Thần nhắc lại: "Tôi thật sự không thích anh ta nữa." Phó Khiêm Tầm cười hỏi: "Đã không thích nữa, vậy suất tham gia show thực tế 'Cùng nhau xuất phát' có để lại cho hắn không?" 'Cùng nhau xuất phát' là một chương trình thực tế ngoài trời đã làm đến mùa thứ tư. Mùa đầu tiên bùng nổ, mùa hai và ba sức nóng cũng rất tốt, nên mùa bốn này có rất nhiều người tranh giành tài nguyên. Đặc biệt là để giữ vững danh tiếng cho chương trình, đạo diễn đã bạo tay mời toàn những ngôi sao có lưu lượng và sức hút cực cao. Vốn dĩ với các mối quan hệ của Trần Đan Uẩn thì không đời nào chạm tay được vào tài nguyên này, nhưng hắn đã tiết lộ với nguyên chủ là mình muốn tham gia, nguyên chủ liền tới gặp Phó Khiêm Tầm quậy phá một trận để lấy cho hắn một suất. An Thần nói: "Không cần để lại." Phó Khiêm Tầm bảo: "Đây là chính cậu nói đấy nhé, quay đi quay lại tên họ Trần kia mà làm loạn thì đừng có đổ thừa lên đầu tôi, rồi lại đi tìm bố mẹ mách lẻo." An Thần định hỏi tại sao mình phải đổ thừa anh, nhưng ký ức trong não lập tức nhắc nhở cậu về những chuyện trước đây. Hình như mấy việc kiểu này nguyên chủ làm không ít, cậu bèn lí nhí đáp: "Không đổ thừa anh." Phó Khiêm Tầm khẽ nhướn mày, cười nói: "Được, là cậu nói đấy. Đã vậy thì chương trình này còn trống một chỗ, để tôi xem nghệ sĩ dưới trướng có ai thích hợp bổ sung vào không." Nhìn An Thần đang định nhắm mắt ngủ, Phó Khiêm Tầm đột nhiên nói: "Hay là cậu đi đi?" An Thần nghe thấy lời này có gì đó không đúng, cậu ngước mắt hỏi: "Anh muốn tôi đi sao?" "Không dám đi à?" Phó Khiêm Tầm cảm thấy như vừa tìm được trò gì đó vui lắm, đáy mắt lộ rõ sự hưng phấn: "Không dám đi cũng bình thường thôi, dù sao khách mời của chương trình này hầu như đều là những người từng bị cậu đắc tội, cậu không đi mới là lựa chọn thông minh đấy." An Thần hỏi: "Anh đang khích tôi?" "Ối chà, vậy mà cũng bị cậu nhìn ra rồi, ngại quá đi mất." Phó Khiêm Tầm nhún vai, lời nói thì mang vẻ xin lỗi nhưng biểu cảm lại chẳng có nửa điểm hối lỗi, anh ta hỏi tới tấp: "Cậu sẽ đi chứ?" An Thần đáp: "Anh bảo tôi đi, thì tôi đi." "Tôi bảo đi là đi? Ngoan ngoãn thế cơ à?" Đôi mắt sâu thẳm như đại dương của Phó Khiêm Tầm long lanh sóng mắt, anh ta nói: "Vậy thì đi đi." An Thần: "Được." Mu bàn chân hơi ngứa, An Thần không muốn ngồi dậy gãi, theo thói quen tìm vật gì đó để cọ cọ. Phó Khiêm Tầm đang định cười nhạo An Thần thêm vài câu, đột nhiên nhìn thấy người kia đang dùng mu bàn chân cọ vào chân mình. Đôi mắt đào hoa xinh đẹp lập tức trợn trừng vì chấn kinh. An Thần đang làm gì thế? Cậu ta đang dùng mu bàn chân để làm nũng với mình sao? An Thần lúc này mới chậm chạp nhận ra hành vi này có vẻ không ổn lắm, liền lặng lẽ rụt chân về, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Đúng là vẫn nên làm một con Capybara thì tốt hơn, ngứa chỗ nào là cứ thế mà cọ thôi. Rời khỏi sân, Phó Khiêm Tầm thu lại nụ cười bất cần đời trên mặt, lấy điện thoại gọi cho Lâm Viễn. Gia Tinh Giải Trí là một trong ba ông lớn của giới giải trí, Phó Khiêm Tầm với tư cách là tổng tài Gia Tinh, việc thay đổi một người trong show thực tế chỉ là chuyện của một cuộc điện thoại. Sau khi gác máy, trong đầu anh ta lại hiện lên cảnh tượng An Thần dùng mu bàn chân cọ vào đùi mình, vành tai không tự chủ mà hơi ửng đỏ. "Muốn gỡ hot search thì cứ nói thẳng, mình có phải không đồng ý đâu, lại còn phải dùng cái hành động kỳ quặc này để bày tỏ nữa." Anh ta gọi lại cho Lâm Viễn lần nữa: "Gỡ hot search của An Thần xuống đi. Ngoài ra, giúp tôi điều tra một việc, xem mấy ngày nay An Thần có xảy ra chuyện gì đặc biệt không." Hôm nay An Thần bất kể là ra tay đánh người hay những biểu hiện sau đó đều rất kỳ lạ, anh ta phải xem thử lần này An Thần lại định bày trò gì.

Bình luận (3)

Đăng nhập để bình luận

HaneulHaneul

Hóng hóng

MoonCrepeMoonCrepe

Truyện hay quá hóng ghê. Mà tại sao thích bình luận của bạn Mèo thì nó cứ trừ đi vậy?

Mèo nhỏ Mèo nhỏ

Hóng quá, đang cuốn thì hết, mong tác giả mạnh khoẻ để ra tiếp nhé

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 001: Capybara xuyên thư

Chương 002: Dùng mu bàn chân làm nũng với tôi

Chương 003: Chương trình bắt đầu phát sóng Chương 004: Tâm trạng An Thần quá mức ổn định Chương 005 : Cậu có thể mắng to hơn một chút Chương 006: Nhiệm vụ của tổ chương trình Chương 007: Oan gia chung đội Chương 008: Hai ta ai gọi ai là bố Chương 009 : Hai ta PK Chương 010 An Thần nổi tiếng rồi Chương 011: Người khôn ngoan không rơi vào lưới tình Chương 12: Tranh cãi như lũ trẻ trâu . Chương 13: Kẻ liếm cẩu được luyện thành như thế nào Chương 014: An Thần khinh người quá đáng Chương 015: 13 người đi, 1 người về Chương 016: Danh tiếng của Trần Đan Uẩn bị hủy hoại Chương 017: Cứu người Chương 018: Trần Đan Uẩn muốn tỏ tình Chương 019: Trần Đan Uẩn bị ăn đòn Chương 020: Ký ức biến mất Chương 021: Cơn mưa gió sắp sửa ập đến Chương 022: Anti-fan tìm đến tận cửa Chương 023: Người hâm mộ đại náo tổ chương trình Chương 024: Trần Đan Uẩn thân bại danh liệt Chương 025: Phó Khiêm Tầm đến rồi Chương 026: Trừng phạt Chương 027: Tai tiếng cũng là danh tiếng Chương 028: Đánh cược một lần nữa Chương 029: Biết thế đã không nhiều lời Chương 030: Trừng phạt. Chương 031: Hương vị không tệ Chương 032: Phó Nhị thiếu ăn giấm Chương 033: Nguy hiểm đang tiến lại gần Chương 034: Linh cảm không lành Chương 035: An Thần nhảy xuống nước cứu người Chương 036: An Thần mất tích Chương 037: Cậu là nghĩa phụ của tôi Chương 038: Cưỡi hổ làm phương tiện di chuyển Chương 039: Thứ này thử là mất mạng như chơi Chương 040: Có phải cậu thích người ta rồi không? Chương 041: Ghen tuông Chương 042: CP Tinh Thần lên hot search, Phó nhị thiếu ghen đến mức nổ đom đóm mắt Chương 043: Hai người đang làm gì thế? Chương 044: Báo Ứng Chương 045: Ra tay Chương 046: Một soái ca tử tế lại mọc thêm cái miệng Chương 047: Anh ấy hóa ra lại khóc Chương 048: Ký ức thời thơ ấu Chương 049: Anh chính là Phó Tam thiếu? Chương 050: Ái chà, chân hình như gãy rồi Chương 051: Bắt đầu ghi hình kỳ thứ hai Chương 052: Mùi thuốc súng giữa những người đàn ông Chương 053: Phó Nhị vì yêu dũng cảm xông pha vào giới giải trí Chương 054: Cùng một mùi sữa tắm Chương 055: Nhà vệ sinh vị bít tết Chương 056: Mùi thuốc súng ngăn cách qua màn hình chương 057 : Quỷ kế của đạo diễn Phạm Chương 058: Trò chơi thi đấu Chương 059: Đại chiến cướp phòng" Chương 060: An Thần ra mặt vì Phó Nhị Chương 061: Tôi muốn mua "hot search bẩn" cho anh Chương 062: Một đám tổ tông sống
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao