Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 006: Nhiệm vụ của tổ chương trình
Trên chiếc bàn dài có thể ngồi được hơn hai mươi người, ba người đang dùng bữa sáng.
Tuy nhiên, không biết có phải vì bị An Thần làm cho tức nghẹn hay không mà Đoạn Tinh Dục có vẻ ăn không ngon miệng, hắn cứ trừng mắt nhìn An Thần suốt.
Phùng Thanh Nhạc cảm nhận được bầu không khí căng thẳng nồng nặc trong không trung, thầm cảm thán rằng thù lao lần này chắc chắn không dễ kiếm chút nào.
Một lát sau, Trần Đan Uẩn cũng bước vào. Hắn nhiệt tình chào hỏi Đoạn Tinh Dục và Phùng Thanh Nhạc, nhưng khi đến chỗ An Thần thì chỉ khẽ gật đầu một cái, thậm chí lười chẳng buồn hỏi han lấy một câu.
Trần Đan Uẩn không muốn ngồi cùng chỗ với An Thần nên đã chọn vị trí cách xa cậu mấy ghế, hận không thể viết chữ "An Thần chớ chạm vào ông đây" lên mặt.
Ban đầu hắn còn lo lắng An Thần sẽ bày trò trong chương trình, hay nói năng điên khùng gì đó.
Kết quả là suốt cả quá trình, An Thần chỉ chuyên tâm vào việc "càn quét" đồ ăn.
Điều này lại khiến Trần Đan Uẩn cảm thấy khó chịu: Chẳng lẽ mình còn không hấp dẫn bằng mấy bắp ngô kia sao?
Vẻ mặt hậm hực của hắn lập tức rạng rỡ khi nhìn thấy người vừa bước vào cửa.
Hắn đứng phắt dậy nói: "Họa Thần, cậu đến rồi, mau lại đây ăn sáng đi."
Nghe thấy cái tên này, An Thần – kẻ nãy giờ vẫn đang mải mê ăn uống – ngẩng đầu lên nhìn một cái.
Tô Họa Thần, thụ chính của cuốn tiểu thuyết này.
"Tính cách lương thiện hào phóng, đôi lông mày thanh tú toát lên vẻ dịu dàng." – Đó là cách cuốn tiểu thuyết mô tả về thụ chính.
Cậu ta không phải kiểu người khiến người ta kinh ngạc ngay cái nhìn đầu tiên, nhưng lại rất dễ thu hút sự chú ý, trên người tỏa ra một hơi thở ôn hòa nhàn nhạt, đem lại cho người đối diện cảm giác như gió xuân tràn về.
Tô Họa Thần chào hỏi tất cả mọi người một lượt, cuối cùng đi tới trước mặt An Thần, đuôi mắt cong cong ý cười: "An Thần, đã lâu không gặp."
An Thần hơi ngạc nhiên, không ngờ Tô Họa Thần lại chủ động chào hỏi mình.
Trong nguyên tác giai đoạn đầu vốn dĩ không viết hai người có nhiều giao thiệp.
Sau đó cậu chợt nhớ ra Tô Họa Thần thích Phó Khiêm Tầm, vậy nên rất có thể cậu ta thực sự đã gặp qua nguyên chủ rồi.
An Thần đáp: "Đã lâu không gặp."
Trần Đan Uẩn có chút tò mò hỏi: "Họa Thần, cậu quen An Thần sao?"
Tô Họa Thần nói: "Trước đây có gặp qua vài lần."
Trần Đan Uẩn còn định dò hỏi thêm gì đó, nhưng rõ ràng Tô Họa Thần không muốn nói tiếp.
Hắn cũng không truy vấn nữa mà quay sang nịnh bợ, hết lòng lấy đồ ăn sáng cho đối phương.
Vừa chăm sóc Tô Họa Thần, Trần Đan Uẩn vừa lén quan sát tình hình bên phía An Thần, nhưng chỉ thấy cậu vẫn đang tập trung ăn uống, trông có vẻ ăn rất ngon lành.
Trần Đan Uẩn nhíu mày, thầm nghĩ lần này An Thần quả là biết nhẫn nhịn thật đấy.
Đi cùng Tô Họa Thần vào còn có Phương Khả Noãn, cô là nữ khách mời duy nhất của mùa này.
Thế là sáu vị khách mời đã tập hợp đông đủ.
Mọi người bắt đầu giới thiệu bản thân và trò chuyện để làm quen với nhau, dĩ nhiên, An Thần không hề tham gia vào công đoạn này.
Đoạn Tinh Dục và Tô Họa Thần bàn về bộ phim sắp tới, An Thần đang gặm rau mùi.
Phương Khả Noãn hóng hớt về bạn diễn từng xào CP (tạo cặp đôi) với Đoạn Tinh Dục, An Thần đang gặm dưa chuột.
Trần Đan Uẩn lên tiếng: "An Thần, tiếng cậu ăn dưa chuột làm ảnh hưởng đến chúng tôi đấy?"
Đoạn Tinh Dục bồi thêm: "Ăn ăn ăn, cậu là heo tinh đầu thai sao?"
"Mọi người đừng nói vậy, ăn được là phúc mà."
Tô Họa Thần lên tiếng, trong mắt nhìn An Thần mang theo vài phần thiện ý: "An Thần, tôi thấy cậu rất thích ăn ngô, cái này của tôi cũng cho cậu này."
An Thần đặt bắp ngô đó trở lại, trước ánh mắt khó hiểu của đối phương, cậu thản nhiên nói:
"Khách mời sẽ xuất phát lúc 6 giờ 30 phút, hành trình trên đường mất một tiếng rưỡi. Nhiệm vụ buổi sáng là bẻ 800 bắp ngô, hái 100kg dâu tây và 100kg thanh mai. Bao giờ làm xong việc mới được ăn cơm."
Cơn giận trên mặt Đoạn Tinh Dục khựng lại, hắn ngơ ngác hỏi: "Cậu lấy tin tức này ở đâu ra đấy?"
An Thần đáp: "Lúc nãy xem danh sách nhiệm vụ của PD đi theo, tôi vô tình nhìn thấy."
Phương Khả Noãn bên này đã lấy điện thoại ra tra cứu xem một người bình thường một giờ có thể bẻ được bao nhiêu bắp ngô và hái được bao nhiêu cân dâu tây.
Sau khi tra xong, cô nàng lập tức hoảng loạn, đưa giao diện điện thoại cho mọi người xem vànói: "Tôi tra được một người bình thường một giờ chỉ bẻ được khoảng 40 bắp ngô thôi, nghĩa là sáu người chúng ta phải làm trung bình bốn tiếng mới xong, huống hồ còn có 100kg dâu tây và thanh mai nữa?"
Vậy chẳng phải họ phải làm việc ít nhất bảy tám tiếng đồng hồ mới được ăn cơm sao?
Dựa vào tình hình của các mùa trước, mọi người đều tin rằng đây là chuyện tàn nhẫn mà tổ chương trình hoàn toàn có thể làm ra được.
Mấy người vốn dĩ đang trò chuyện rôm rả, giờ đây chẳng còn tâm trạng nào nữa, chỉ biết cắm đầu vào ăn thật nhanh.
Đạo diễn Phạm vò đầu bứt tai, giận dữ nhìn người bên cạnh: "Đứa ngu nào làm lộ tin thế?"
Phó đạo diễn nói: "Ước chừng là lúc nhóm Tiểu Lữ cầm thẻ nhiệm vụ, không cẩn thận bị nhìn lén rồi. Giờ tính sao đây, có đổi kế hoạch không?"
Đạo diễn Phạm bảo: "Không cần, biết trước thì đã sao? Nhiệm vụ nhiều thế này họ cũng chẳng làm xong được đâu, cứ đợi mà xem bọn họ chịu khổ thôi."
...
Tại Phó gia trang viên.
Phó Khiêm Tầm ngồi ở phòng khách từ khi trời còn chưa sáng, cố gắng chống chọi với cơn buồn ngủ đang ập đến từng cơn.
Trên tivi ở phòng khách đang phát cảnh An Thần ăn bữa sáng.
Quản gia Vương pha một tách cà phê đặt trước mặt anh và nói: "Nhị thiếu gia, chương trình có bản phát lại mà, cậu hà tất phải dậy sớm thế này để xem trực tiếp."
Phó Khiêm Tầm ngáp một cái, nói: "Xem phát lại thì lúc nó làm trò hề sao tôi có thể thấy ngay lập tức được."
Quản gia Vương cười hỏi: "Nhị thiếu gia, cậu dậy sớm xem livestream là để đặc biệt xem Tam thiếu gia làm trò hề thôi sao?"
Phó Khiêm Tầm đáp: "Đương nhiên rồi, không lẽ tôi dậy để tăng lượt xem cho nó chắc?"
Quản gia Vương nhìn lướt qua hơn một trăm người làm đang ngồi xếp hàng phía sau sofa, mỗi người cầm một chiếc điện thoại đang mở cửa sổ livestream của An Thần, sau đó ông kiên định trả lời: "Dạ không, Nhị thiếu gia chỉ là mất ngủ nên dậy sớm, tiện tay xem chút show thực tế cho đỡ buồn thôi ạ."
...
Sau bữa sáng, nhóm An Thần lần lượt lên xe di chuyển đến địa điểm ghi hình tập đầu tiên: Thôn Thời Minh. Thôn Thời Minh là một bản làng của người dân tộc thiểu số, nơi đây tựa sơn hướng thủy, phong cảnh hữu tình, dân phong thuần phác.
Chỉ là lúc này tất cả khách mời đều chẳng có tâm trạng đâu mà ngắm cảnh.
Tổ chương trình thực sự không nể tình, còn chẳng đưa họ về chỗ ở mà cứ thế quăng họ cùng đống vali xuống ven đường.
Một dãy sáu người đứng trước cánh đồng ngô rộng lớn, ai nấy đều dâng lên một cảm giác bất lực sâu sắc.
Tô Họa Thần nhận lấy thẻ nhiệm vụ từ tổ đạo diễn, đọc to nội dung bên trên: "Gửi các thành viên của đoàn hành trình, chào mừng mọi người đã đến với thôn Thời Minh xinh đẹp để ghi hình tập đầu tiên. Cuộc sống nơi đây yên bình hiền hòa, tránh xa sự ồn ào và áp lực của đô thị. Để mọi người cảm nhận rõ hơn sự ấm áp của thiên nhiên, chúng tôi đặc biệt chuẩn bị một vài công việc đồng áng để mọi người hòa nhập vào cuộc sống làng quê, các bạn cần bẻ 800 bắp ngô..."
Đọc đến đây, mọi người suýt nữa thì cười vì quá tức giận. Tô Họa Thần đầy vẻ bất lực nói: "Đạo diễn Phạm, người lương thiện nào lại cảm nhận sự ấm áp của thiên nhiên bằng cách đi làm nông thế hả?"
Phương Khả Noãn tuyệt vọng hỏi: "Chúng ta thực sự phải bẻ 800 bắp ngô sao?"
Khóe môi đạo diễn Phạm nở một nụ cười ranh mãnh, nói: "Sai rồi, là hai người trong số các bạn phải bẻ 800 bắp ngô, bốn người còn lại phải theo tôi đi hái dâu tây và thanh mai."
Phương Khả Noãn cau mày: "Đạo diễn Phạm, ông bắt đầu sống lỗi từ khi nào thế?"
Đạo diễn Phạm cười đầy đắc ý đáp: "Tôi chưa bao giờ coi mình là người cả.
Ai lên nhận thẻ nhiệm vụ đây?"
Đoạn Tinh Dục tặc lưỡi: "Trên đời này lại có hạng người mặt dày vô sỉ đến mức này sao."
Phùng Thanh Nhạc vội vàng bán thảm: "Tôi đã 54 tuổi rồi, cái thân già này sao gánh nổi việc nặng như thế chứ."
Đạo diễn Phạm cười bảo: "Không không không, anh Phùng vẫn còn dẻo dai lắm, một lứa có thể sinh được tám đứa ấy chứ, tôi tin anh làm được."
Trong lúc mọi người đang tranh thủ đòi quyền lợi, An Thần lại nhìn chằm chằm vào đám ngô trên ruộng, đôi mắt không tự chủ mà sáng rực lên.
Cả một cánh đồng ngô rộng lớn, nhiều ngô quá đi mất!