Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 008: Hai ta ai gọi ai là bố
Trong một căn lều tạm thời, đạo diễn Phạm đang ngồi tận hưởng máy quạt, vừa uống trà sữa vừa ung dung theo dõi livestream.
Các nhân viên khác cũng thong thả không kém.
Qua màn hình, họ thấy các khách mời đều đang khá chật vật.
Những ngôi sao chưa từng làm việc nặng nay bỗng phải xuống nông thôn làm việc đồng áng nên không tài nào thích nghi nổi.
Hai nhóm kia còn đỡ, riêng nhóm của An Thần và Đoạn Tinh Dục là biểu hiện rõ rệt nhất.
Phó đạo diễn nhìn An Thần đang lười biếng, lắc đầu nói: "Trước đó cứ tưởng cậu ta thay tính đổi nết, hóa ra vẫn 'diễn' như vậy. Ngay trước ống kính mà cũng dám lười biếng, thật sự chẳng buồn giả vờ nữa luôn."
Đạo diễn Phạm lại cười: "Cái tôi cần chính là chủ đề và sức nóng này. Cậu nhìn xem, lượng người xem livestream chẳng phải lại tăng lên rồi sao?"
Phó đạo diễn gật đầu: "Đúng thế, phòng livestream của An Thần và Đoạn Tinh Dục vừa có một lượng lớn người tràn vào." (Dù toàn là vào để chửi An Thần).
Đạo diễn Phạm tiếp tục: "Hai đứa này trụ lại được ngắn hơn tôi tưởng. Thôi được rồi, cậu cử người đi nói với khách mời là mỗi người có một cơ hội cầu cứu. Nhưng một khi đã cầu cứu tổ chương trình, thì thực phẩm do chúng ta hái sẽ thuộc về chúng ta, và để trả công, họ phải nộp lại một nửa số thực phẩm mà nhóm họ tự hái được."
"Được, tôi sẽ bảo tiểu Hồ đi nói ngay."
"Chờ đã, đừng quên nhấn mạnh là mỗi người có một lần, trọng điểm là mỗi người đấy."
"Đã hiểu."
Đúng lúc định rời đi, từ màn hình giám sát bỗng truyền đến tiếng của An Thần nói rằng mình có cách hái xong ngô chỉ trong một giờ.
Phó đạo diễn tò mò dừng bước: "Cậu ta có cách gì mà hái xong trong một giờ, lại còn không cần tự tay làm?"
Để ngăn khách mời "dùng mặt" nhờ dân làng giúp, tổ chương trình đã cấm việc này ngay từ đầu.
Đạo diễn Phạm khinh khỉnh: "Cậu ta thì có cách quái gì, chắc thấy Đoạn Tinh Dục nổi giận nên muốn tìm bậc thang đi xuống để trì hoãn thôi. Hoặc là định phạm quy nhờ dân làng giúp."
"Nếu nhờ dân làng thì chắc chắn cậu ta sẽ thất vọng rồi." — Phó đạo diễn nói. Họ đã dặn trước tất cả dân làng là không được giúp đỡ bất kỳ ai.
Đạo diễn Phạm bảo: "Cứ để họ quậy đi, xem thử ra trò trống gì. Đợi họ quậy xong, thấy khó khăn rồi thì cậu hãy vào thông báo việc cầu cứu, lúc đó họ mới thấy cơ hội ấy quý giá."
...
Ở phía bên kia, Đoạn Tinh Dục nghe An Thần nói xong liền hỏi: "Cậu có cách gì?"
An Thần gật đầu, nheo mắt nhìn lên một cái cây ở phía xa: "Cậu thấy mấy con khỉ trên cây kia không?"
Đoạn Tinh Dục lấy tay che nắng trên trán, nhìn theo: "Thấy rồi thì sao? Đừng nói là cậu định nhờ khỉ hái ngô giúp nhé?"
An Thần nhìn anh ta, khen ngợi: "Sao cậu thông minh thế, vậy mà cũng đoán ra được."
Đoạn Tinh Dục chẳng thấy vui tí nào khi được khen, ngược lại còn mắng: "Cậu bị bệnh à? Nhờ khỉ hái ngô, cái ý tưởng tồi tệ này mà cậu cũng nghĩ ra được."
Nói xong còn khinh bỉ nhìn An Thần rồi lùi lại hai bước, cảm giác như đứng gần cậu thì chỉ số thông minh của mình cũng bị kéo thấp xuống.
An Thần không thèm giải thích, cứ thế đeo gùi đi ra ngoài.
Đoạn Tinh Dục định khuyên vài câu nhưng rồi lại thôi, lẩm bẩm: "Chẳng buồn quản cậu nữa, đồ ngốc."
Cư dân mạng xem được cảnh này trong phòng livestream cũng đồng loạt để lại bình luận châm chọc:
【An Thần muốn nổi tiếng đến điên rồi à, cái cách thu hút sự chú ý rẻ tiền này mà cũng nghĩ ra được.】
【Người ngu thì làm việc ngốc, anh trai nhà mình chung nhóm với cậu ta đúng là xui xẻo tám đời.】
【Thực ra khỉ thông minh lắm, hiểu được tiếng người đấy, biết đâu lại thành công nhỉ? (icon mặt chó.jpg)】
【Để khỉ hái ngô giúp, đúng là chỉ cậu ta mới nghĩ ra, tưởng đám khỉ đó là do cậu ta nuôi chắc? Muốn chúng làm gì thì làm à?】
【Nếu cậu ta mà gọi được khỉ đến giúp hái ngô, tôi thề đi bằng hai tay, ăn một cân chất thải luôn.】
【Tôi ăn hai cân.】
【Tôi ba cân.】
Đạo diễn Phạm nhìn cảnh này, hiếm hoi lắm mới thấy lương tâm trỗi dậy mà hỏi: "Có phải chúng ta giao nhiệm vụ khó quá không? Nhìn xem, ép An Thần đến phát điên luôn rồi kìa."
"Đạo diễn Phạm, sao ông cũng lo lắng theo thế, rõ ràng đây là chiêu trò mới của cậu ta thôi. Nếu cậu ta mà gọi được khỉ đến làm việc thật, thì tôi..."
Phó đạo diễn định nói mấy câu hùng hồn, đúng lúc thấy bình luận đòi ăn chất thải trên màn hình, ông ta liền tuyên bố: "Thì tôi cũng đi bằng hai tay ăn luôn hai cân!"
Đạo diễn Phạm ghét bỏ lùi người lại một chút: "Không ngờ ông lại có sở thích đó đấy."
Phó đạo diễn: "..."
Mọi người đều nghĩ An Thần điên rồi.
Nhưng giữa những tiếng nghi ngờ, An Thần bước ra khỏi ruộng ngô, đi về phía cây thông bên đường.
Thôn Thời Minh nằm lưng chừng một khu rừng lớn, trên núi có rất nhiều khỉ hoang, sóc... thi thoảng chúng vẫn chạy xuống núi.
An Thần đứng dưới gốc cây, nhìn ba con khỉ trên cao, lấy ra ba bắp ngô từ trong gùi, vẫy vẫy tay nói: "Lại đây ăn ngô này."
Ba con khỉ lập tức nhảy xuống, mỗi con lấy một bắp ngô.
Cầm được đồ ăn chúng không chạy đi ngay mà cứ quấn quýt, cọ vào người An Thần.
Thậm chí có một con khỉ cứ trực chờ chui vào phía sau mông cậu.
An Thần biết đối phương muốn làm gì.
Trước đây khi còn là chuột lang nước (capybara), rất nhiều động vật thích ăn chất thải của cậu vì nó chứa hàm lượng protein cực cao.
Lúc ở vườn bách thú, lũ khỉ hàng xóm cứ hay lẻn sang phía cậu để tìm "đồ ăn".
Trước đây cậu thấy bình thường, nhưng giờ đã biến thành người, An Thần bỗng thấy hơi xấu hổ.
Cậu xách con khỉ nghịch ngợm lên, nghiêm túc nói: "Không được đâu nhé."
Con khỉ vẫn không bỏ cuộc, lại chui xuống dưới, ra sức ngửi, nếu An Thần không ngăn kịp thì chắc nó đã tụt luôn quần cậu xuống rồi.
An Thần giữ chặt quần mình, vỗ nhẹ đầu nó: "Thật sự là không có mà."
Bị từ chối, con khỉ lộ vẻ thất vọng, ánh mắt còn mang chút oán hận: [Một chút cũng không có sao? Thậm chí là một cục nhỏ xíu?]
An Thần chỉnh lại quần áo, ngồi xuống xoa đầu nó, lắc đầu ra hiệu là không có, rồi an ủi: "Không có là không có, nhưng tôi có ngô. Các bạn giúp tôi một tay, tôi mời các bạn ăn ngô được không?"
"Chí chí, chí chí."
An Thần nói: "Tôi cần hái rất nhiều ngô, các bạn có gia đình hay bạn bè gì không, gọi họ lại đây giúp tôi với. Hái xong, tôi sẽ tặng mỗi bạn hai bắp ngô, chịu không?"
"Chí chí, chí chí, chí chí!"
Ba con khỉ khua tay múa chân phấn khích, rồi lại điên cuồng cọ vào người An Thần.
Cậu xoa đầu từng con một, sau đó chúng mới luyến tiếc rời đi.