Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 004: Tâm trạng An Thần quá mức ổn định
Theo ống kính từ từ tiến lại gần, mọi người nhìn thấy An Thần đang lộ ra nửa cái đầu.
Trong giấc ngủ, cậu yên tĩnh như một bức họa, tràn đầy hơi thở thanh tĩnh, hoàn toàn không liên quan gì đến sự kiêu ngạo hung hăng trong ấn tượng của mọi người.
Hai vị PD không dám tin vào vẻ bề ngoài này. Lúc này yên tĩnh thế thôi, lát nữa nổi đóa lên mới thực sự đáng sợ.
Hai người đùn đẩy nhau, ai cũng muốn người kia đi gọi cậu dậy.
Cuối cùng, họ chơi oẳn tù tì và Tiểu Tĩnh đã thua.
Với vẻ mặt như sắp ra pháp trường, trước sự chứng kiến của đông đảo cư dân mạng, cô đưa tay đẩy đẩy An Thần đang ngủ say.
[Bình luận trực tuyến]:
"Người làm thuê thảm quá, lát nữa cô bé kia chắc chắn sẽ bị mắng, bị bắt nạt cho xem."
"Tôi ngồi sẵn đây rồi, An Thần mà dám chửi, tôi sẽ phun chết hắn. Trên đấu trường liên quân tôi chưa từng ngán ai đâu."
"Cái tính chó của An Thần mà không nổi cáu mới là lạ, dự kiến thấy cảnh cô bé kia bật khóc rồi."
Trong phòng livestream, tất cả mọi người đều tin chắc An Thần sẽ nổi giận, hai PD sắp gặp xui xẻo rồi. Bị đẩy một cái, An Thần vẫn chưa tỉnh. Tiểu Tĩnh nhắm mắt lại, dứt khoát đẩy thêm hai cái nữa, khẽ gọi: "Thầy An, dậy đi ạ."
Tai nghe của Tiểu Lữ vang lên giọng nói của đạo diễn: "Tiểu Lữ, mau đưa máy quay lại gần, lát nữa nhất định phải quay được biểu cảm phẫn nộ trên mặt An Thần."
Tiểu Lữ miễn cưỡng vác máy quay tiến sát giường.
An Thần mơ màng mở mắt ra, đập vào mắt cậu là một cái máy màu đen đang dí sát trước mặt.
Cậu chớp chớp mắt, nhìn hai người bên cạnh hỏi: "Các bạn... là ai thế?"
Netizen: "..."
"Hắn ngủ ngáo rồi, đầu óc chắc vẫn đang mộng du chăng?"
"Nhìn bộ dạng giống như chưa tỉnh ngủ. Mà nói đi cũng phải nói lại, mặt mộc của An Thần đẹp quá đi mất, đúng chuẩn một bé cún con (nãi cẩu) luôn."
"Công nhận, bộ dạng ngơ ngác này của cậu ấy đáng yêu thật, sao tôi lại thấy muốn xoa đầu cậu ấy là thế nào nhỉ?"
"Lầu trên, bạn vã quá rồi à? Loại người có lịch sử đen tối như thế mà cũng thấy đáng yêu?"
"Đẹp đến mấy mà nhân phẩm không ra gì thì có ích gì, riêng vụ đánh Trần Đan Uẩn là tôi thề không bao giờ quan tâm hắn."
Sau khi bị đánh thức, dòng suy nghĩ đang tản mác của An Thần dần quay trở lại. Biết mình vừa gây cười, cậu đưa tay vò mái tóc rối bù, nói: "Ngại quá, tôi ngủ quên mất."
Tiểu Tĩnh đỏ mặt đáp: "Dạ... không, không sao ạ."
An Thần cố gắng mở mí mắt, hỏi: "Vậy bây giờ chúng ta cần làm gì?"
Tiểu Tĩnh nói: "Thầy... Thầy An, chương trình giao một nhiệm vụ, cần thầy đi gọi vị khách mời tiếp theo ạ."
An Thần đáp: "Được, vậy tôi rửa mặt một chút."
Kéo theo cái đầu vẫn chưa tỉnh hẳn, mắt nhắm mắt mở đi về phía nhà vệ sinh, kết quả là ngón chân cái va rầm vào khung cửa.
Tiếng động vang lên khiến cả hai PD phía sau đều giật mình thon thót.
An Thần lại chẳng hề phản ứng gì mà tiếp tục đi thẳng vào trong đánh răng rửa mặt.
Tiểu Tĩnh nghi hoặc: "Cậu ấy... không thấy đau sao?"
Tiểu Lữ lắc đầu bảo: "Không biết nữa, nghe tiếng thì thấy có vẻ đau lắm đấy."
Ngôi sao thường rất chú trọng hình tượng nên chuẩn bị khá lâu, vậy mà An Thần chỉ mất năm phút đã đi ra.
Kết quả là khi đi tới cửa, An Thần bỗng khựng lại bảo: "Đau chân quá."
Nói xong, cậu còn nhìn xuống ngón chân vừa bị va chạm của mình.
Tiểu Lữ câm nín: "Thầy An à, cái phản xạ này của thầy hơi bị dài quá rồi đấy."
Tiểu Tĩnh phải bịt miệng để nén cơn buồn cười.
Cô là một PD chuyên nghiệp, tuyệt đối không được cười trừ phi không nhịn nổi.
An Thần này sao mà khác xa so với những gì cô tưởng tượng thế, nhìn tính tình có vẻ đâu có tệ đến vậy đâu?
Hay là đang nhịn để chuẩn bị làm một cú "phốt" lớn hơn?
Nghĩ đến đây, nụ cười của Tiểu Tĩnh lập tức tắt ngấm, gương mặt lại hiện lên vẻ lo âu.
[Bình luận trực tuyến]:
"Cái tính chó của An Thần mà lại không nổi giận, mặt trời mọc đằng Tây rồi chắc?"
"Tôi vừa xem rồi, mặt trời giờ này còn chưa mọc đâu."
"Không đúng, đây không phải tính cách của An Thần, hắn chắc chắn đang âm mưu trò xấu gì đó, tôi phải canh chừng hắn mới được."
Đạo diễn Phạm Trí Viễn ở bên kia thấy cảnh gọi An Thần dậy mà chẳng có chuyện gì xảy ra thì cảm thấy không đúng với kỳ vọng của mình.
Ông nhìn màn hình hiển thị, đầy vẻ nghi ngờ hỏi người bên cạnh: "Ai trong số các anh tiết lộ quy trình cho An Thần rồi?"
Phó đạo diễn Dương Kiến Ba vội vàng lắc đầu: "Làm sao có thể chứ, trừ phi có người không muốn làm việc nữa."
Đạo diễn Phạm nói: "Vậy thì tâm trạng của cậu ta cũng quá mức ổn định rồi."
Dương Kiến Ba an ủi: "Có lẽ do cậu ta chưa buồn ngủ lắm thôi. Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời mà. Đừng lo, lát nữa cậu ta nhìn thấy vị khách mời mình phải đi gọi, chắc chắn sẽ kinh ngạc cho xem, không sợ thiếu điểm nhấn đâu."
Nghe vậy, đạo diễn Phạm mới nở nụ cười: "Cũng đúng."
Phân đoạn này là do ông dày công thiết kế riêng cho An Thần.
Vì sợ rò rỉ thông tin nên chỉ có vài người biết ai là người ở phòng 807, ngay cả hai PD đi theo cũng không hay biết.
Ba người đi tới phòng 807, Tiểu Tĩnh đưa thẻ phòng cho An Thần và nói: "Thầy An, theo nhiệm vụ thì vị khách này sẽ do thầy đánh thức ạ."
An Thần nhận lấy thẻ, mở cửa bước vào.
Đèn trong phòng vốn đã bật sẵn, nên vừa đi qua huyền quan, cả nhóm đã nhìn thấy một người đang nằm ngủ sõng soài trên giường.
Có lẽ vì thời tiết hơi nóng nên người này không đắp chăn tử tế, để lộ cả nửa thân trên trần trụi.
[Bình luận trực tuyến bùng nổ]:
"Trời ơi! Người trong phòng này hóa ra là Trần Đan Uẩn! Lúc công bố danh sách chính thức không có tên anh ấy, tôi còn tưởng anh ấy không tham gia chứ."
"An Thần hai ngày trước chẳng phải tỏ tình không thành rồi thẹn quá hóa giận đánh anh Trần sao, mới có hai ngày đã lại vác mặt tới đây rồi, đúng là không biết nhục là gì mà."
"Tôi nghe nói danh sách ban đầu không có An Thần, hắn đây là đánh hơi thấy mùi rồi đuổi theo Trần Đan Uẩn tới đây chắc luôn."
"An Thần tâm cơ, đúng là miếng cao dán da chó không dứt ra được, buồn nôn thật sự."
Cư dân mạng tưởng An Thần đã biết trước, thực ra cậu cũng chỉ mới biết sau khi nhìn thấy người nằm trên giường.
Tuy nhiên đối với An Thần, người đó là ai cũng chẳng có gì khác biệt.
Cậu bước tới đứng cạnh giường, gọi: "Trần Đan Uẩn, dậy đi."
Tiếng thứ nhất không thấy phản ứng, An Thần tăng âm lượng gọi thêm tiếng nữa, lần này thì làm Trần Đan Uẩn giật bắn mình.
Đang ngủ ngon lành bị một tiếng hét làm cho tỉnh giấc, Trần Đan Uẩn không giấu nổi vẻ giận dữ trên mặt.
Đặc biệt là khi mở mắt thấy An Thần trước mặt, hắn gầm lên ngay lập tức: "An Thần, cậu bị bệnh à? Đầu óc cậu vào nước rồi sao? Theo đuổi đàn ông đến tận phòng khách sạn, cậu còn biết nhục không hả? Xông vào phòng tôi rốt cuộc cậu muốn làm gì?"
Đối mặt với sự chất vấn, An Thần thản nhiên đáp: "Chương trình bảo tôi gọi anh dậy."
Trần Đan Uẩn đơ ra một nhịp, sau đó nhìn thấy hai PD phía sau An Thần thì mới phản ứng lại chuyện gì đang xảy ra.
Hắn vội vàng quay lưng về phía ống kính vuốt lại mái tóc rối, lau mồ hôi dầu trên mặt, nhanh chóng mặc chiếc áo T-shirt vào.
Đợi hình tượng ổn ổn một chút mới quay lại nói: "Hóa ra là chương trình sắp xếp, sao cậu không nói sớm, làm tôi hiểu lầm."
An Thần đáp: "Anh đâu có cho tôi cơ hội để nói."
Trần Đan Uẩn cười gượng gạo: "Cũng không trách tôi hiểu lầm được, thực sự là trước đây cậu... thôi bỏ đi, chúng ta không nhắc lại chuyện đó nữa."
An Thần hỏi thẳng thừng: "Trước đây làm sao? Anh đang nói đến chuyện trước đây tôi tặng xe, tặng nhà cho anh hả?"
Nụ cười trên mắt Trần Đan Uẩn cứng đờ, giọng nói mang theo vài phần cảnh cáo: "An Thần, trò đùa này không vui chút nào đâu."
An Thần bồi thêm một câu: "Bộ đồ ngủ trên người anh cũng là tôi mua đấy."
Trần Đan Uẩn theo bản năng cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ bằng lụa đen trên người mình, đúng là đồ An Thần tặng thật.
Đang định nghĩ cách đáp trả thì An Thần thấy hơi đói bụng, cậu quay sang hỏi PD: "Tôi đã gọi anh ta dậy rồi, có phải hoàn thành nhiệm vụ là có thể đi được không?"
Tiểu Tĩnh lắc đầu: "Dạ không, phải đợi thầy Trần vệ sinh cá nhân xong, rồi cùng đi gọi vị khách mời tiếp theo ạ."
An Thần cũng không phản đối, chỉ nói: "Vậy tôi ra ngoài cửa đợi anh ta."
Tiểu Tĩnh và Tiểu Lữ là PD của An Thần nên họ đi theo cậu rời khỏi phòng.
PD phụ trách Trần Đan Uẩn lúc này mới tiến vào thay ca. Hai người họ vừa vào đã lập tức quay cận cảnh bộ đồ ngủ của Trần Đan Uẩn.
Việc lời An Thần nói là thật hay giả không quan trọng, quan trọng là câu nói đó có sức công phá (drama). Nhiệm vụ của PD là không bỏ lỡ bất kỳ tư liệu nào có khả năng bùng nổ rating.
Trần Đan Uẩn thấy vậy, vừa sốt ruột vừa phải nén giận nói: "Cậu ta nói bậy đấy, bộ đồ ngủ này là tôi tự mua." Thấy hai PD không phản ứng gì, hắn lại lặp lại lần nữa: "Thật sự là tôi tự mua mà!"