Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 133: Tinh Linh Mẫu Thụ đột nhiên cảm thấy thật bi thương
Cuối cùng, Cố Ly Yếm vẫn được như ý nguyện. Cái giá phải trả là họ lại lãng phí thêm nửa giờ đồng hồ nữa.
Quý Từ túm lấy đuôi rồng của anh, giọng nói vẫn còn chút khàn khàn sau nụ hôn dài:
"Mau tìm đường thôi."
Ánh mắt Cố Ly Yếm tràn đầy vẻ thỏa mãn, lúc này anh mới bắt đầu để tâm vào việc chính. Cố Ly Yếm nói:
"Khu rừng của Tộc Tinh Linh này sẽ vây ch·ết người sống ở bên trong. Nếu không tạo ra sự phá hoại thì rất khó tìm được lối thoát."
Trong đầu Quý Từ thoáng hiện lên gương mặt của Tiểu Hoa. Ngay lập tức, cậu gạch bỏ phương án này. Nếu phá hủy thánh địa, toàn bộ Tộc Tinh Linh đều sẽ chịu ảnh hưởng nghiêm trọng.
Cố Ly Yếm giải thích tiếp: "Kết quả có lẽ không tồi tệ như cậu nghĩ đâu."
"Tinh Linh Mẫu Thụ có hai tác dụng lớn nhất: một là cầu phúc cho tinh linh, hai là nơi khai sinh ra các thành viên mới. Nhưng không rõ vì nguyên nhân gì, Mẫu Thụ đã từ lâu không còn sinh ra tinh linh mới nữa."
Đôi mắt Quý Từ hiện lên vẻ nghi hoặc, trông cậu lúc này chẳng khác gì một chú thú nhỏ đang tò mò.
Cố Ly Yếm nhịn không được lại vươn tay xoa đầu cậu, "hít" một hơi thật sâu rồi mới tiếp tục:
"Tên... Đại tư tế đó chính là tinh linh cuối cùng được sinh ra."
Anh có vẻ định thêm vài từ ngữ "không văn minh" vào trước danh xưng Đại tư tế, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt trong trẻo của Quý Từ, anh lại thôi.
Quý Từ có chút kinh ngạc. Cậu thực sự không ngờ rằng sau khi Ôn Lạc ra đời, không còn tinh linh nào xuất thế nữa.
Nói cách khác, Ôn Lạc không chỉ là Đại tư tế trẻ tuổi nhất, mà còn là tinh linh nhỏ tuổi nhất của bộ tộc.
Để ngồi lên vị trí đó, chắc hẳn y đã phải trải qua không ít gian khổ. Nhưng tại sao y lại cố chấp và cực đoan đến thế khi đối diện với chuyện của cậu?
Vòng eo bị đuôi rồng khẽ cọ qua làm Quý Từ đứt quãng dòng suy nghĩ.
Cậu vờ giận dỗi vỗ vào đuôi rồng một cái, nhưng ngay sau đó lại bị chóp đuôi chạm nhẹ vào cằm, rồi đến bên má và vành tai. Cố Ly Yếm rõ ràng đang muốn cậu dời đi sự chú ý, và anh đã thành công.
Quý Từ bị chiếc đuôi rồng quấn quýt như một chú cún nhỏ làm cho không cách nào giận nổi, cuối cùng đành để mặc nó quấn lấy mình lần nữa.
"Sao cái đuôi này lại dính người thế không biết."
Quý Từ vô tình lầm bầm thành tiếng.
Cố Ly Yếm vẻ mặt thản nhiên, không nói cho cậu biết rằng phản ứng của chiếc đuôi thường chân thật hơn lời nói nhiều.
Vảy rồng vốn sắc bén, nhưng khi chạm vào tay cậu, những phiến vảy này đều nằm sát xuống, tuyệt đối không để lại một vết xước nào trên da thịt cậu.
Dưới ánh trăng, nhiệt độ vừa mới tăng cao giờ đã hạ xuống, cảm giác mát lạnh giống như đang chạm vào một khối mặc ngọc khổng lồ. Quý Từ vừa vuốt ve vừa sực nhớ ra điều gì đó, biểu cảm trở nên căng thẳng.
Quý Từ: "Tinh Linh Mẫu Thụ trước đây không rõ vì sao lại bị chuyển đến không gian mà ta nuôi dưỡng các anh. Chẳng lẽ lúc đó nó đã bị hỏng rồi sao?"
Cố Ly Yếm trầm tư: "Không gian lúc đó là nơi thu nhận những ấu tể bị trọng thương và có thành tựu lớn sau này, đại khái là một kiểu tu chỉnh quy tắc của Thiên Đạo."
Nói cách khác, nếu lúc đó Quý Từ không xuất hiện và tận tình chăm sóc, có lẽ tất cả họ đều đã ch·ết.
Tương lai của vị diện này ra sao anh không chắc, nhưng chắc chắn sẽ không tốt đẹp được như hiện tại. Vì vậy, ngay từ đầu, Quý Từ đã là người được quy tắc của thế giới này lựa chọn.
Nghĩ đến lúc mới gặp ba đứa trẻ đều thương tích đầy mình, trái tim Quý Từ lại nhói đau.
Khi đó cậu dù xót xa nhưng vẫn nghĩ đó là trò chơi, lại chưa gắn bó lâu nên nỗi đau chỉ dừng lại ở bề nổi.
Giờ đây đã khác, cậu sớm coi họ là người thân quan trọng nhất, dù chuyện đã qua, nhắc lại vẫn muốn rơi lệ.
Quý Từ sờ vào bụng Cố Ly Yếm: "Chỗ này của anh lúc đó bị đâm xuyên qua, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Cố Ly Yếm thản nhiên kể: "Chủng tộc hỗn chiến. Long tộc dù là đỉnh cao sức mạnh nhưng lại là loài duy nhất không sống bầy đàn, không có khái niệm tộc quần. Trừ khi ở bên bạn đời, chúng ta luôn tránh né đồng loại."
"Hệ quả của tập tính này là khi chiến tranh nổ ra, thường chỉ có một mình rồng đối kháng với cả một bộ tộc."
Hơn nữa, tính cách giữa các loài rồng cũng khác biệt rất lớn: hắc long tàn bạo, bạch long quái gở... Nhưng ngoại tộc không quan tâm, chỉ cần một con rồng tàn phá lãnh địa của họ, họ sẽ đổ mọi thù hận lên đầu toàn bộ loài rồng.
Số lượng rồng vốn đã thưa thớt, trứng rồng mấy trăm năm mới có một quả, lại mất cả trăm năm để nở.
Mà loài rồng thì không có khái niệm nuôi con, đẻ trứng xong là bỏ mặc cho tự sinh tự diệt. Nếu không nhờ có ký ức truyền thừa từ trong trứng, e là loài rồng đã tuyệt chủng từ lâu.
Cố Ly Yếm nói tiếp: "Lúc đó ta không may mắn, đúng thời kỳ á thành niên thì gặp phải đám đồ long. Nếu là thực lực hiện tại, bọn chúng ngay cả cơ hội tiếp cận ta cũng không có."
Người đàn ông nói rất nhẹ nhàng, nhưng Quý Từ vẫn cảm thấy lòng mình thắt lại. Dù rất thích việc cậu toàn tâm toàn ý chú ý đến mình, nhưng Cố Ly Yếm lại càng không muốn thấy cậu đau lòng—dù sự đau lòng đó là dành cho anh.
Cố Ly Yếm nắm lấy tay cậu, ấn mạnh lên bụng mình: "Đã khỏi hẳn rồi."
Gặp được vết thương chí mạng để rồi được gặp Quý Từ, anh hoàn toàn không coi đó là một quá khứ tồi tệ.
Những tâm sự thật lòng cuối cùng vẫn không thốt ra hết, Cố Ly Yếm chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm Quý Từ.
Cậu điều chỉnh lại cảm xúc của mình, dù hốc mắt vẫn còn hơi ửng đỏ so với bình thường. Quý Từ chủ động dẫn dắt câu chuyện trở lại:
"Nhưng tình huống của Ôn Lạc hoàn toàn khác với các anh. Hắn không hề bị thương nặng, thậm chí còn chưa ra đời đã được đưa vào không gian đó. Cho nên ta suy đoán, có lẽ lúc ấy mục tiêu truyền tống thực sự không phải là hắn, mà là... Mẫu Thụ."
Ý tưởng này nảy ra vô cùng đột ngột, nhưng trực giác mách bảo cậu rằng đây mới chính là chân tướng.
Tinh Linh Mẫu Thụ mới là thứ mà quy tắc thế giới muốn bảo vệ, nên nó mới được đưa vào không gian tồn tại kia. Sau đó không gian sụp đổ, tất cả đều được đưa trở về vị diện này, bao gồm cả Mẫu Thụ.
Quý Từ hồi tưởng lại, không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng dường như trong không gian yên tĩnh năm đó, màu lá của Mẫu Thụ ngày càng trở nên rực rỡ hơn.
Toàn thân Mẫu Thụ đều là một màu vàng nhu hòa, trên cành kết ra những nụ hoa tỏa ánh sáng nhạt. Khi thời cơ chín muồi, nụ hoa rụng xuống đất, tiểu tinh linh bên trong sẽ được ấp nở ra.
Nụ hoa của Ôn Lạc năm đó đã được Quý Từ đón lấy bằng cả hai tay. Nó chậm rãi nở ra ngay trong lòng bàn tay cậu, lộ ra một tiểu tinh linh chỉ lớn bằng ngón tay cái.
Cảm giác rung động khi chứng kiến một sinh mệnh ra đời ngay trước mắt mình, đến tận bây giờ cậu vẫn nhớ rõ.
Trong suốt thời gian bầu bạn với Ôn Lạc, Quý Từ thường tựa vào cạnh Mẫu Thụ. Đôi khi cậu có một cảm giác kỳ diệu, như thể nó đang tỏa ra một loại dao động khiến con người ta vô cùng thoải mái.
Không thể nghe, không thể nhìn, cũng chẳng thể ngửi hay chạm vào, nhưng cậu chắc chắn cảm nhận được nó.
Những lúc lặng gió, Mẫu Thụ vẫn khẽ vươn cành lá, tạo ra tiếng xào xạc thanh tịnh khiến lòng người bình yên lạ thường.
Có lẽ mình có thể thử... xem có cảm ứng được vị trí của Mẫu Thụ không.
Quý Từ kéo kéo áo Cố Ly Yếm: "Nếu chúng ta không thể ra ngoài, hay là thử đi sâu vào trong tìm Tinh Linh Mẫu Thụ nhé?"
Thông thường, sự ngăn trở của sương mù vùng cấm là song hướng: kẻ xâm nhập vừa không thể ra, cũng tuyệt đối không thể tìm thấy vị trí của Mẫu Thụ.
Cố Ly Yếm thừa biết quy tắc này, nhưng vì người đưa ra ý kiến là Quý Từ, anh lập tức gật đầu. Anh tin tưởng Quý Từ một cách vô điều kiện.
Quý Từ nắm tay Cố Ly Yếm. Lần này, cậu chủ động bước đi phía trước dẫn đường. Rõ ràng vẫn là con đường cũ, nhưng không hiểu sao cậu càng đi càng thấy vững tin.
Ban đầu cậu cũng lo lắng việc mình dẫn đường không căn cứ sẽ khiến tình hình tệ hơn, nhưng giờ đây, dường như có một sợi dây định mệnh nào đó đang chỉ lối cho cậu.
Cho đến khi một lối mòn bị dây leo che khuất hiện ra, Quý Từ dừng bước, lòng thầm thấp thỏm.
Cố Ly Yếm chỉ khẽ quét tay một cái, đám dây leo liền đồng loạt dạt sang hai bên. Hiện ra trước mắt họ là một đại thụ chọc trời, tán lá bao phủ cả một phương trời nhỏ.
Tinh Linh Mẫu Thụ.
Mọi mệt mỏi và bất an trong mắt Quý Từ tan biến trong tích tắc. Cậu xúc động quay lại nhìn Cố Ly Yếm, nhận được sự khích lệ thầm lặng từ anh, cậu không do dự nữa mà tiến về phía trước.
"Mẫu Thụ... đã lớn thế này rồi sao."
Quý Từ ngửa đầu cảm thán. Nó to lớn hơn nhiều so với khi ở trong không gian năm ấy.
Cậu đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt ve thân cây. Thế nhưng, sự phấn khích và vui sướng ban đầu đột ngột bị dập tắt. Quý Từ bàng hoàng nhìn bàn tay mình đang chạm vào thân cây, thì thào:
"Không đúng... thế này là không đúng."
Cố Ly Yếm thấy cậu có vẻ thất thần, cũng nhíu mày tiến lại: "Hửm?"
Quý Từ lẩm bẩm: "Ta cảm thấy... hình như có gì đó không ổn."
Người đàn ông trước mặt cậu bỗng chốc trở nên vô cùng căng thẳng, thậm chí có thể coi là hoảng loạn.
Ánh mắt anh thoáng hiện vẻ hung dữ nhắm vào xung quanh, nhưng động tác lại lộ rõ vẻ luống cuống đối với cậu. Sự tàn nhẫn là dành cho ngoại cảnh, còn vẻ luống cuống là dành riêng cho Quý Từ.
Nhìn thấu qua đôi mắt đang phản chiếu hình bóng mình, Quý Từ mới nhận ra cậu đã rơi lệ từ lúc nào không biết. Cậu thu tay lại, lau đi những giọt nước mắt trên mặt, lắc đầu ra hiệu mình không sao.
Quý Từ quay đầu nhìn lại Mẫu Thụ một lần nữa: "Ta chỉ là... đột nhiên cảm thấy, thật bi thương."