Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 139: Đại chiến (Hạ) – Ngày tàn của kẻ phản bội

Dứt lời, Cố Ly Yếm đã vọt tới trước mặt y. Nắm đấm bao phủ bởi Long diễm giáng thẳng xuống khuôn mặt từng được vạn người kính ngưỡng kia. Tốc độ nhanh đến mức Ôn Lạc hoàn toàn không kịp né tránh, y chỉ có thể trong tích tắc dùng đôi cánh của mình để chống đỡ. Đôi cánh vốn tỏa ra tử khí đen kịt tức khắc bị đấm thủng một lỗ lớn, nhưng ngọn Long diễm bá đạo ấy vẫn không dừng lại mà tiếp tục thiêu đốt dữ dội trên lớp màng cánh. Ôn Lạc phải bức ra một phần năng lượng của Mẫu Thụ trong cơ thể mới miễn cưỡng dập tắt được một phần ngọn lửa kiêu ngạo ấy. Thế nhưng, đôi cánh tuyệt mỹ năm xưa giờ chỉ còn là những mảnh vụn rách nát, rủ xuống sau lưng một cách thảm hại. Thật khó có thể tưởng tượng nó từng là báu vật tinh mỹ đến nhường nào. Đôi cánh tinh linh vốn là nơi tập trung vô số dây thần kinh nhạy cảm. Ôn Lạc lảo đảo như sắp quỵ xuống, y đang phải chịu đựng cơn đau nhức vượt quá giới hạn tưởng tượng của nhân loại, nhưng lúc này, chẳng còn ai cảm thấy tiếc thương cho y nữa. Những tinh linh từng coi y là hy vọng duy nhất, giờ đây chỉ dùng ánh mắt ngập tràn hận thù nhìn chằm chằm, mong sao y cứ thế mà biến mất khỏi cõi đời này. Ôn Lạc chẳng mảy may quan tâm đến điều đó. Y chỉ nhìn trân trân vào Quý Từ đang đứng sau lưng Cố Ly Yếm. Sự thương xót hay oán hận mà y khao khát đều không xuất hiện. Thậm chí, người thanh niên đang tác động đến toàn bộ tâm trí y ấy còn chẳng thèm liếc y lấy một cái. Tầm mắt của Quý Từ chỉ đặt lên con hắc long đáng ghét kia, trong mắt tràn ngập vẻ xót xa mà Ôn Lạc vĩnh viễn không bao giờ có được. Đó là sự lo lắng kết tinh từ một tình yêu nồng đậm. Cậu đang lo anh sẽ gặp nguy hiểm. Đôi đồng tử vốn đã tĩnh lặng của Ôn Lạc chợt tối sầm lại, dưới chân y xuất hiện thêm nhiều hư ảnh đen đặc quỷ quái. Chỉ cần gi.ết sạch bọn chúng, Quý Từ sẽ lại dành toàn bộ sự chú ý lên mình. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, đòn tấn công nghẹt thở của Cố Ly Yếm đã nối gót tới. Anh hoàn toàn không cho Ôn Lạc bất kỳ cơ hội nào để thở dốc. Một khi không né được đòn, thứ chờ đợi y chính là lưỡi hái của Tử thần. Máu đen không ngừng trào ra từ miệng và mũi Ôn Lạc, nhưng năng lượng từ Mẫu Thụ vẫn liên tục chữa lành cơ thể tan nát của y, miễn cưỡng kéo dài trận chiến vốn dĩ đã ngã ngũ này. Đám tinh linh không dám tiến lên; con hắc long kia đã sát phạt đến điên cuồng, lúc này ngoại trừ Quý Từ, bất cứ ai lại gần cũng sẽ bị vạ lây. Đột nhiên, một tiếng sói hú quỷ dị vang lên. Mê Túng lao vọt tới, mục tiêu ban đầu là Cố Ly Yếm nhưng giữa không trung gã đột ngột đổi hướng, nhắm thẳng vào Quý Từ đang có vẻ không phòng bị. Kim đồng của Cố Ly Yếm lóe sáng. Giây tiếp theo, đuôi rồng quét ngang, đập mạnh gã xuống đất. Một cú đánh trả trông có vẻ tùy ý nhưng lực đạo lớn đến mức khiến mặt đất nứt toác. Cố Ly Yếm chẳng buồn nhìn gã thêm cái nào. Loại chiêu trò "giương đông kích tây" này đã không còn tác dụng với anh; anh tuyệt đối không bao giờ để Quý Từ rơi vào nguy hiểm thêm lần nữa. Mê Túng chưa kịp thét lên trọn vẹn một tiếng đã rơi xuống đất, ngũ tạng lục phủ đều bị lệch vị trí. Nếu không có gì bất ngờ, chỉ hai phút nữa gã sẽ ch·ết. Gã thậm chí không thể gào rống, cổ họng đau đớn như bị lửa thiêu, phổi bị lấp đầy bởi máu chảy ngược, cảm giác nghẹt thở bủa vây toàn thân. Ở phía bên kia màn khói bụi, Ôn Lạc vẫn thủy chung dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn cánh tay nam nhân đang nửa ôm lấy người thanh niên. Cơn ghen tuông thiêu đốt thành một ý niệm sát nhân đậm đặc và nhớp nháp, hận không thể biến thành sự ăn mòn thực thể. Cố Ly Yếm chỉ khẽ nhướng mày, rồi lại tiếp tục lao vào tấn công Ôn Lạc không chút ngừng nghỉ. Chỉ có Quý Từ là nhìn Mê Túng đang quằn quại đau đớn dưới đất với ánh mắt phức tạp, lòng trĩu nặng. Cuối cùng cậu cũng biết vì sao trước đó Mê Túng có thể hồi phục nhanh chóng từ trạng thái cận tử; hóa ra là Ôn Lạc đã tự ý dùng năng lượng chữa trị của Mẫu Thụ cho gã. Nhưng hiện tại, Ôn Lạc còn ốc không mang nổi mình ốc, hoàn toàn không có ý định đưa tay cứu giúp. Thậm chí từ khi Mê Túng xuất hiện, Ôn Lạc chưa từng ban cho gã lấy một ánh nhìn. Điều Quý Từ không ngờ tới chính là, dù đã rơi vào đường cùng, Mê Túng vẫn có thể dựa vào chút hormone thượng thận cuối cùng để móc ra từ trong ngực một ống tiêm. Ống tiêm này khác hẳn với lọ thuốc nhỏ lúc trước, nhưng trực giác mách bảo Quý Từ rằng: Bên trong đó chính là phiên bản cuối cùng của loại dược tề ấy. Đó chính là âm mưu mà bọn chúng luôn ấp ủ: Khiến cả thế giới đều phải nhiễm loại virus này. "Ngăn tay hắn lại!" Tiếng nhắc nhở của Quý Từ vẫn chậm một bước. Tất cả mọi người đều không chú ý đến Mê Túng, kẻ cả đời này ghét nhất bị bỏ qua, giờ đây sự bỏ qua ấy lại trở thành cơ hội bảo mạng cuối cùng của gã. Ngay khoảnh khắc ống tiêm bị đẩy kịch sàn, trên người gã lập tức xuất hiện những biến hóa kinh người. Cơ bắp vặn vẹo, xương cốt phát ra những tiếng răng rắc khủng khố như bị tái cấu trúc, thanh âm đó dội vào màng nhĩ của tất cả những người xung quanh. Cùng lúc cơ thể bị dược tề cải tạo, chút lý trí tàn dư cũng bắt đầu biến mất, hay nói cách khác, "bản ngã" của gã đã hoàn toàn tan biến. "Chậc." Người đàn ông phía trên vốn định tung đòn kết liễu Ôn Lạc thậm chí chẳng thèm liếc nhìn xuống dưới, chỉ khẽ xoay cánh rồng, dùng tốc độ gió đưa Quý Từ đến nơi an toàn hơn. Thế nhưng đám tinh linh bên dưới thì thảm rồi, họ buộc phải đối mặt với một Mê Túng đã hoàn toàn "quái vật hóa". Sự đáng sợ của loại tạp huyết chủng này nằm ở chỗ, chỉ cần bị chúng cắn xé, nạn nhân sẽ lập tức biến thành đồng loại của chúng — một loại virus tương tự như zombie trong phim ảnh nhưng còn kinh khủng hơn gấp bội. Mê Túng chỉ mới tiêm thuốc chưa đầy một phút đã biến thành một con quái vật dị dạng, sức chiến đấu lập tức được đẩy lên mức cực hạn của cơ thể sau cải tạo. Ngay cả các trưởng lão khi đối mặt với loại quái vật cấp bậc này cũng chỉ biết bó tay chịu trối. Điểm đáng sợ nhất của loại virus thể hoàn chỉnh này là chúng không cần tiến hóa; ngay từ khoảnh khắc biến dị, linh hồn đã tiêu tán, thực lực đạt đến đỉnh phong. Mê Túng thực sự đã ch·ết, giờ đây chỉ còn là một cỗ máy sinh học khát máu đang thèm khát huyết nhục tươi sống. Đến tận phút cuối cùng, gã vẫn hoàn thành sứ mệnh của một quân cờ. Cố Ly Yếm dĩ nhiên có thể giải quyết gã ngay lập tức, nhưng rắc rối ở chỗ đây là "virus nguyên thể". Họ không biết liệu còn có nguyên dịch nào bị phát tán hay không, ít nhất phải đảm bảo đưa được cái xác Mê Túng nguyên vẹn về nghiên cứu để điều chế giải dược, mới có thể triệt để giải quyết tai họa cho toàn bộ các chủng tộc. Chính vì sự chần chừ này mà chưa đầy hai phút sau, một khe hở thời không lặng lẽ xuất hiện bên cạnh Ôn Lạc. Ôn Lạc biết mình phải đi. Sự phát cuồng của Mê Túng đã tranh thủ cho y một tia hơi tàn. Chỉ cần y chưa ch·ết, sớm muộn gì y cũng sẽ đoạt lại được Quý Từ. Còn về loại virus kia, có cũng được mà không có cũng chẳng sao, vì ngay từ đầu, mục tiêu của y không phải là hủy diệt thế giới. Ngay khi Ôn Lạc định bước vào khe hở thời không, một tiếng xé gió lăng liệt cắt ngang bầu trời, mang theo sát ý cuồn cuộn ập đến. Không, không đúng, là hai đạo sát ý!

Bình luận (3)

Đăng nhập để bình luận

neizikaiNeizikai

khi nào có chap ms ạ huhu hóng quaaa

caleCale

Kết np hay 1v1 ạ :b

Tiến sĩ gay họcTiến sĩ gay học

Hóng chap mới ạaa

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 1: Biến thái 101, Tìm thấy rồi... Chương 2 Chương 3: Vũ trường cùng tên với chú dơi nhỏ của cậu... Chương 4 Chương 5: Thân Vương Huyết tộc mắc chứng ghét m.á.u Chương 6 Chương 7: Thật sựu không phải nhóc tì đáng yêu của cậu... Chương 8 Chương 9: Bị tập kích Chương 10 Chương 11: Nghị định bao dưỡng có gì đó sai sai Chương 12 Chương 13: Công việc của cậu bay màu rồi Chương 14 Chương 15: Nàng tiên Ốc may mắn không bị phát hiện bí mật Chương 16 Chương 17: T.ai nạn xe cộ - Giống như chú ốc sên nhỏ chạm vào râu… Chương 18 Chương 19: Tâm lý trị liệu sư là cái cớ để Huyết tộc chiêu mộ... Chương 20: Chỉ cần g·iết ngươi, mọi thứ sẽ trở lại quỹ đạo... Chương 21 Chương 22: Cái nơ con bướm sắp làm anh điên mất rồi... Chương 23: Mèo nhỏ nổi giận - Không được đánh nhau Chương 24 Chương 25: Huấn luyện nhãi con - Lần đầu tiên tự đáy lòng bội phục một nhân loại Chương 26 Chương 27: Chú dơi nhỏ, liếm liếm đi, đừng đau lòng nữa Chương 28 Chương 29: Lau lau miệng đi, ta không cần ngươi nữa Chương 30: Rất hung dữ, nhưng lại rất nghe lời Chương 31 Chương 32: Đói bụng lắm sao? Phụ Thần... xin đừng đi Chương 33: Một cái tát và mùi hương của Tiểu dưỡng phụ Chương 34 Chương 35: Vị dưỡng phụ lương thiện và chú cún nhỏ ngửi thấy hơi thở chủ nhân Chương 36 Chương 37: Tùy cơ làm mới một vị Cố đội – Các người đang nói chuyện gì thế này... Chương 38 Chương 39: Cái tên quen thuộc – Không tin Thẩm ca sẽ vì một nhân loại mà vẫy... Chương 40 Chương 41: Là thỏ con mới đối đầu với hành vi vụng về của "tiểu học sinh" Chương 42 Chương 43 Chương 44: Tiểu hắc đoàn thật dễ dỗ dành Chương 45: Ta tới giúp ngươi – Giống như một đóa hoa chảy nọc độc... Chương 46 Chương 47: Hộp cơm ở cửa, sao ngươi biết ta chưa ăn tối? Chương 48 Chương 49: Vị Lang Vương trẻ tuổi lừng lẫy đang xách theo mình... Chương 50 Chương 51: Kinh nghiệm tình trường phong phú thì có làm ăn đứng đắn được không? Chương 52 Chương 53: Ngươi dám đánh không? Hắn bảo ta đánh ngươi kìa! Chương 54 Chương 55: Châm ngòi ly gián quan hệ của chúng ta Chương 56 Chương 57: Đây là ta, còn đây là lợi tức Chương 58 Chương 59: Sự quỷ dị của ngươi... Đều bị thấy hết rồi sao? Chương 60 Chương 61: Không phải quỷ, mà còn đáng sợ hơn cả quỷ Chương 62 Chương 63: Quái vật bị vạch trần bí mật Chương 64 Chương 65: Ai là cẩu cẩu ngoan nào? Chương 66 Chương 67: Ngao Ô nhất định là rất ghét cái tên cúng cơm này Chương 68 Chương 69: Sói con và phản xạ có điều kiện từ thuở nhỏ Chương 70 Chương 71: Không ai cưỡng lại được khối lông xù — "Cái này là Quý Từ cho ta..." Chương 72 Chương 73: Thuốc giải — Hắn dường như rất ghét Đội trưởng Cố Chương 74 Chương 75: Phát sốt — "Đội trưởng Cố, hiện tại tôi chỉ có thể tin tưởng anh..." Chương 76 Chương 77: Khôi phục ký ức là phản ứng bài trừ giải dược Chương 78: Quý Từ ngoái đầu nhìn lại, một loại cảm xúc lãnh đạm chưa từng có... Chương 79 Chương 80: Không đánh nhau nữa, cùng nhau tỏ vẻ dễ thương Chương 81 Chương 82: Đều muốn cùng nhau ngủ lại Chương 83 Chương 84: Đội trưởng Cố không rời đi & Vé xem buổi biểu diễn Chương 85 Chương 86: Thỏ con ngoan ngoãn, mở cửa ra nào Chương 87 Chương 88: Nhà hàng tư nhân cao cấp & Sự nghi thần nghi quỷ Chương 89 Chương 90: Ôn Lạc chỉ là vừa ra sân nhẹ nhàng liền làm được loại này... Chương 91 Chương 92: Sự cố sân khấu & Tiểu Ôn vẫn là đứa trẻ lương thiện ấy... Chương 93 Chương 94: Tiểu Ôn buột miệng thốt ra nickname Chương 95 Chương 96: Camera thang máy — Tuyệt đối không phải nhân loại Chương 97 Chương 98: Đừng đi — Thừa nhận bản thân thực sự mang theo ý đồ hủy hoại... Chương 99 Chương 100: Tiểu Hắc Long, có phải anh thấy tôi ngốc lắm không? Chương 101 Chương 102: Phối ngẫu chỉ nói cho người tình Long tộc Chương 103 Chương 104: Thẩm vấn - Ta muốn đơn độc trò chuyện với Quý Từ Chương 105 Chương 106: Gặp nạn – "Phụ Thần, mau ra đây! ——" Chương 107 Chương 108: Cái tên đi đôi với việc theo đuổi bạn đời Chương 109 Chương 110: Thật muốn lấp kín – Mùi khói thuốc súng hư ảo, không khí bỗng chốc... Chương 111 Chương 112: Che chở – "Ta tin tưởng phán đoán của anh ấy" Chương 113 Chương 114: Ngẫu nhiên gặp gỡ – Ly ca cao nóng Chương 115: Chân tướng lung lay sắp đổ – Tiếng gõ cửa giữa thinh không Chương 116 Chương 117: Nghịch tử không phải cứ đánh một trận là xong Chương 118 Chương 119: Đứa trẻ vô tri, người thực sự lo lắng cho hắn sao? Chương 120: Sự mất tích và Kế hoạch lấy thân nhập cục Chương 121 Chương 122: Muốn phần thưởng là một nụ hôn Chương 123 Chương 124: Cướp hôn! Ta tới để cướp hôn! Chương 125 Chương 126: Mang thai long duệ? Ngươi là trân bảo, ta là rồng của ngươi... Chương 127 Chương 128: Ngươi xong rồi, ngươi bị câu đi rồi! Chương 129 Chương 130: Hôn môi là quan hệ phối ngẫu Chương 131: Bản năng cố chấp đến đáng sợ của Long tộc Chương 132 Chương 133: Tinh Linh Mẫu Thụ đột nhiên cảm thấy thật bi thương Chương 134: Thần giáng cầu phúc, lời nói dối bị phơi bày Chương 135 Chương 136: Nụ hôn thần tốc và sự điên cuồng của Ôn Lạc Chương 137 Chương 138: Đại chiến – Ngươi nhất định phải xuống địa ngục!

Chương 139: Đại chiến (Hạ) – Ngày tàn của kẻ phản bội

Chương 140 Chương 141: Đại kết cục (Thượng) – Anh không cần bất kỳ ai chúc phúc Chương 142 Chương 143: Đại kết cục (Trung) – Vậy đến lượt ta yêu anh nhiều hơn một chút nhé Chương 144 Chương 145: Đại kết cục (Hạ) – Cố Ly Yếm, ta yêu anh... Chương 146: END
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao