Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Diệp Lỗi rót cho cậu chén trà: "Mẹ cháu chỉ có mình cháu là con trai, chị ấy làm gì cũng là vì tốt cho cháu thôi, đừng có oán trách chị ấy.” “Đây là thứ chị ấy nhờ cậu đưa cho cháu. Thấy cháu đi xa mấy tháng trời, chị ấy thương xót đến đỏ cả mắt, lại không nỡ ra mặt tiễn biệt nên mới gửi qua cậu." Diệp Kiến Sơn vui vẻ: "Con biết ngay là mẹ thế nào cũng chuẩn bị đồ cho con mà. Để lát nữa con xem sau, giờ con sang chào bác Ôn một tiếng đã.’’ Thuyền mà Diệp Lỗi tìm được là của nhà Ôn viên ngoại ở huyện Thanh Hà, họ nhân tiện vận chuyển hàng hóa lên phía Bắc nên cho hai cậu cháu đi cùng để hỗ trợ lẫn nhau. Diệp Kiến Sơn vốn là bạn đồng môn với nhị thiếu gia nhà họ Ôn – Ôn Nhã Chương, hai người cùng học chung từ thuở vỡ lòng. Thế nhưng, Diệp Kiến Sơn 16 tuổi đã là Cử nhân, còn Ôn Nhã Chương 17 tuổi vẫn chỉ là một Đồ sinh, thi mấy lần không đỗ nổi Tú tài. May mà tính tình Nhã Chương phóng khoáng, chứ nếu không, ở cạnh một thiên tài như thế này chắc sớm đã uất ức mà ch.ết. Lần này vào kinh, Nhã Chương chủ yếu đi theo cha để mở mang tầm mắt, nếu con đường khoa cử không thông thì sẽ chuyển sang kinh doanh. "Sơn ca, đệ ở đây, mau vào đi!" Nhã Chương nhiệt tình vẫy tay, bên trong cũng vọng lại tiếng của Ôn viên ngoại: "Diệp Giải nguyên và Diệp chưởng quỹ tới rồi à, mau mời vào." Diệp Kiến Sơn và Diệp Lỗi nhìn nhau mỉm cười rồi bước vào. Sau một hồi hàn huyên, Diệp Kiến Sơn mới nhận ra trong phòng còn một người lạ mặt. Ôn viên ngoại vuốt râu, đắc ý giới thiệu với người đó: "Cao huynh, đây chính là vị thần đồng của phủ Khánh Dương mà tôi đã kể với huynh. Chỉ trong vòng ba năm tham gia bốn kỳ thi, lần nào cũng đứng đầu.” “Kỳ thi Hương lần này cậu ấy chính là Giải nguyên, biết đâu kỳ thi Xuân năm sau lại tiếp tục chiếm ngôi đầu bảng, đạt được danh hiệu 'Lục nguyên' cũng nên!" Diệp Kiến Sơn khiêm tốn: "Bác Ôn quá khen rồi ạ." "Kiến Sơn không cần khách khí." Diệp Kiến Sơn ngẩng đầu nhìn "Cao huynh" trong lời bác Ôn, chắp tay hành lễ: "Học trò xin kính chào tiền bối." Nhưng vị "Cao huynh" kia chẳng nói chẳng rằng. Không chỉ im lặng, từ lúc Diệp Kiến Sơn bước vào, ánh mắt ông ta chưa từng rời khỏi gương mặt cậu. Đôi mắt ông ta trợn trừng, trông như thể bị lời nói của Ôn viên ngoại làm cho kinh hãi đến ngây người. Ôn viên ngoại cũng nhận ra điều bất thường, nhìn sang con trai mình rồi quơ tay trước mặt Cao Hàm: "Cao huynh, ông sao thế?" Diệp Kiến Sơn cũng sờ lên mặt mình: "Cao... đại nhân, trên mặt học trò có dính bẩn gì không ạ?" Vẻ ngoài của cậu cũng đâu đến mức khiến người ta nhìn một cái là không rời mắt được. Nếu là giống mẹ thì còn có thể tự luyến một chút, nhưng người nhà đều bảo cậu giống hệt ông bố quá cố. Diệp Kiến Sơn vốn chẳng màng vẻ ngoài, giống ông bố "xấu số" kia cũng được, miễn là ngũ quan đoan chính, không làm lỡ dở việc đi thi hay lấy vợ là được. Mà thật ra, cậu trông cũng khá khôi ngô, không hề xấu. Diệp Lỗi đứng bên cạnh bắt đầu nảy sinh cảnh giác. Em gái ông từng nói Kiến Sơn lớn lên rất giống gã cha bạc mệnh của nó, người này không lẽ lại quen biết gã đó sao? Ôn Nhã Chương gạt tay Diệp Kiến Sơn xuống, săm soi một hồi: "Không có mà, mặt Sơn ca sạch lắm." Mọi người đều khó hiểu nhìn Cao Hàm. Ông ta bị làm sao vậy? Cứ nhìn chằm chằm Diệp Kiến Sơn với vẻ mặt nghiêm trọng, nhìn kỹ hơn còn thấy ông ta đang run rẩy — một kiểu run rẩy vì sợ hãi. Cao Hàm đang nghĩ gì mà tay lại run lên như vậy? Ôn viên ngoại vỗ vai Cao Hàm: "Cao huynh, tỉnh lại đi!" Cao Hàm, người đã gần nửa đời người, đột nhiên sợ đến mức nhũn chân, trượt khỏi ghế rồi quỳ sụp xuống. Hướng quỳ lại đúng ngay vị trí Diệp Kiến Sơn đang ngồi, khiến cậu hoảng hốt nhảy dựng lên. Người lớn tuổi quỳ lạy người trẻ tuổi là chuyện làm tổn thọ đấy! Hành động này khiến cả phòng kinh hãi. Cao Hàm lập tức tỉnh táo lại, vội vàng cáo lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi, tôi nhất thời thất thần." Ôn viên ngoại sai người đỡ ông ta dậy. Sau khi ngồi ổn định, Cao Hàm lại xin lỗi lần nữa. Thấy ông ta không sao, mọi người mới thở phào. Sau đó, Cao Hàm hỏi: "Vị học trò này họ Diệp sao?" Diệp Kiến Sơn đứng dậy hành lễ: "Học trò họ Diệp, tên Kiến Sơn, vẫn chưa có tên tự ạ." "Tốt, tốt lắm... Vị Giải nguyên 16 tuổi này khiến lão phu quá mức kinh ngạc, nhất thời thất lễ, họ Cao tôi xin lấy trà thay rượu để tạ lỗi." Ôn viên ngoại không khỏi ngạc nhiên. Thái độ của Cao Hàm thay đổi quá nhanh. Lúc trước là ông phải nịnh nọt vị Viên ngoại lang họ Cao đến từ kinh thành này, vậy mà giờ đây, ông ta lại chủ động lấy lòng Diệp Giải nguyên. Diệp Kiến Sơn cảm thấy áp lực vô cùng, vị Cao đại nhân này sao mà "thân thiết" quá mức thế không biết. Cậu cũng vội vàng uống trà đáp lễ. Suốt buổi đó, Diệp Kiến Sơn càng thấy kỳ quặc. Cao đại nhân nói chuyện với cậu nhưng chẳng dám nhìn thẳng vào mắt, cứ cố ý né tránh ánh nhìn của cậu. Lúc rời đi, Diệp Kiến Sơn vẫn chưa hiểu chuyện gì, bèn hỏi cậu út: "Cậu út, Cao đại nhân đó lạ thật đấy." "Đúng là lạ thật. Cháu tuy là thần đồng, nhưng ông ta là người kinh thành, thấy rộng biết nhiều, lẽ ra không đến mức phải cung kính với một hậu bối như cháu." Diệp Lỗi cũng thắc mắc. Ông đã gặp nhiều quan lại, ai nấy chẳng phải đều nhìn người bằng nửa con mắt hay sao? Diệp Kiến Sơn lại sờ mặt mình, về phòng soi gương: "Rõ ràng không có gì mà. Cao đại nhân đó không lẽ là kẻ biến thái, cứ nhìn chằm chằm mặt mình làm gì nhỉ?" Cậu gạt chuyện đó sang bên, mở gói đồ mẹ gửi ra. Bên trong là một chiếc trâm vàng giản dị cùng một bức thư. Thư dặn nếu gặp chuyện gì khó giải quyết, hãy mang trâm vàng này đến Quách phủ ở kinh thành nhờ giúp đỡ, đó là bạn cũ của cha cậu, có thể bảo vệ cậu một mạng. Diệp Kiến Sơn không quá ngạc nhiên. Mẹ cậu trước giờ luôn có những bí mật và bản lĩnh riêng. Cậu cẩn thận cất trâm vàng vào người. Kinh thành đầy rẫy quyền quý, chẳng may đắc tội ai thì ch.ết lúc nào không hay, thứ này đúng là bảo bối cứu mạng. Mẹ vẫn luôn lo lắng cho cậu. Diệp Kiến Sơn an tâm đi vào giấc ngủ. Thế nhưng, ở khoang thuyền phía bên kia, Cao Hàm lại không tài nào chợp mắt nổi. Hôm nay, ông ta quả thực đã gặp ma rồi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 1: Vào Kinh Ứng Thí

Chương 2

Chương 3: Đó chính là Thái tử Điện hạ Chương 4 Chương 5: Lại... lại... lại quỳ xuống? Chương 6 Chương 7: Rốt cuộc đã đắc tội ai? Chương 8: Đêm trừ tịch cũng quỳ lạy? Chương 9 Chương 10: Quan chủ khảo là Thái tử Chương 11 Chương 12: Kỳ thi Xuân bắt đầu Chương 13: Quách tướng quân Chương 14: Thật sự giống nhau như đúc Chương 15: Kẻ nào vẽ bức chân dung này? Chương 16: Chẳng phải quá khéo sao? Chương 17: Cậy quyền mưu lợi riêng Chương 18: Cả thế giới đều đã biết Chương 19: Giấc mơ thật đáng sợ Chương 20: Trần Gia gia, Lý Nãi nãi Chương 21: Gương mặt đáng sợ như vậy mà lại có tận hai bản sao Chương 22: Diệp Vân Chương 23: Qủa Thật Cùng Một Khuôn Mặt Chương 24: Ghen ghét Chương 25: Tiểu Hoàng Tôn chuẩn bị tiến cung Chương 26: Gọi Ca Ca Chương 27: Thủy lợi Chương 28: Chấm bài thi kết thúc Chương 29: Hội nguyên Chương 30: Diệp gia đến Chương 31: Khen thưởng Chương 32 Chương 33: Chuyển nhà Chương 34: Thôi Kiên Bỉnh Chương 35 Chương 36: Đáp tạ Chương 37: Có tâm kế Chương 38 Chương 39: Lai lịch Chương 40: Kinh thành Diệp Gia Chương 41: Giang tụng Chương 42: Thi Đình Chương 43: Ăn cơm Chương 44: Giang Tu Viễn Chương 45: Kiến Sơn ca ca Chương 46: Giang Thiền Chương 47: Cái tát Chương 48: Đại Ngụy Chương 49: Kết quả thi Đình Chương 50
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao