Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 093: Trả giá gấp mười

Phó Khiêm Tầm không vội hỏi han tình hình mà thay vào đó, anh cẩn thận đắp lại chăn cho An Thần. Sau khi xác định cậu đã ngủ say, anh mới cầm điện thoại đứng dậy rời đi. Ở một diễn biến khác, kể từ sau khi xảy ra vụ việc xô đẩy, tâm trạng Tưởng Trung luôn bất an lo lắng. Thậm chí, những người xem trong phòng livestream cũng nhận thấy hắn có điểm bất thường. Ngay khi buổi livestream ngày hôm đó kết thúc, hắn lập tức đi tìm Tôn Vĩnh Minh. Trong phòng khách sạn. Tôn Vĩnh Minh giáng một cái tát mạnh vào mặt Tưởng Trung, giận dữ quát: "Đồ ngu, sao mày có thể làm ra cái trò ngu xuẩn đến thế này cơ chứ!" Cái tát khiến mặt Tưởng Trung đau rát như lửa đốt, nhưng lúc này hắn chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm, vội vàng thanh minh: "Thầy Tôn, con thực sự không biết phía dưới đó là vực thẳm. Ban đầu con chỉ là nhìn cậu ta không thuận mắt, chỉ muốn cho cậu ta một bài học nhỏ thôi." Tôn Vĩnh Minh nhìn hắn với ánh mắt đầy khinh bỉ: "Bất kể là mày muốn trừng phạt An Thần hay có ý đồ gì khác đều không quan trọng, tiền đề là phải có nắm chắc mười mươi trong tay. Không có sự chắc chắn mà đã hấp tấp ra tay thì kết quả sẽ như thế này đây. Xảy ra chuyện rồi mà không giữ vững tâm lý, để cho tất cả mọi người đều nhìn ra sơ hở, đó là cái sai thứ hai." "Bây giờ, dù là phía An Thần, tổ chương trình hay là phía cảnh sát, họ đều sẽ kiểm tra mày đầu tiên." Vừa nghe đến đây, Tưởng Trung sợ đến mức hai chân bủn rủn. Tưởng Trung trực tiếp quỳ sụp xuống, ôm lấy chân Tôn Vĩnh Minh cầu xin tha thứ: "Thầy Tôn, cứu con với, cầu xin thầy cứu con." Tôn Vĩnh Minh chán ghét đá văng Tưởng Trung ra, nói: "Tao hỏi mày, mày có chắc chắn lúc mày đẩy An Thần không có ai nhìn thấy không?" Tưởng Trung gật đầu nói: "Con chắc chắn, lúc đó nhân viên quay phim vẫn chưa theo kịp, khu vực đó toàn là chỗ trồng hoa, hoàn toàn không có camera, nên con chắc chắn không có ai nhìn thấy cả." Tôn Vĩnh Minh nghe xong liền gật đầu: "Nếu đã vậy, đến lúc đó bất kể người khác hỏi thế nào, mày cứ khăng khăng giữ nguyên lời khai trước đó là được. Mày không biết gì hết, chuyện của An Thần không liên quan đến mày." Tưởng Trung vẫn lo lắng: "Làm vậy có ổn không thầy?" Tôn Vĩnh Minh nói: "Có ích hay không không quan trọng, quan trọng là họ không có bằng chứng thì không thể làm gì mày được." Tưởng Trung hỏi: "Thầy Tôn, thầy nói xem Phó Khiêm Tầm liệu có đứng ra giải quyết chuyện này không?" Tôn Vĩnh Minh đáp: "Hắn ta chẳng phải có việc nên đi ra ngoài rồi sao? Hơn nữa cho dù hắn có ở đây, người không có mặt tại hiện trường thì làm sao có thể cưỡng ép đổ tội lên đầu mày được." "Hơn nữa, mày thật sự nghĩ An Thần được lòng người đến thế sao? Giới hào môn thế gia đã quá quen với những chuyện này rồi, đối với An Thần chắc cũng chỉ là hứng thú nhất thời mà thôi. Huống hồ chẳng phải hắn đang bận việc ở nước ngoài à? Giờ này chắc vẫn còn đang trên máy bay, thậm chí còn chưa nhận được tin tức gì đâu." Liếc nhìn kẻ trước mặt thêm lần nữa, Tôn Vĩnh Minh vẫn giữ khuôn mặt đầy vẻ chán ghét, nếu không phải vì tên này nói năng rất hợp ý lão, thì lão cũng chẳng buồn quản chuyện này làm gì. Tưởng Trung mở cửa rời khỏi phòng của Tôn Vĩnh Minh. Trên đường quay về, hắn không ngừng tự trấn an bản thân. Đúng vậy, chẳng có ai nhìn thấy cả, dựa vào cái gì mà bảo là do mình làm chứ? Cứ chết cũng không thừa nhận là được. Vả lại An Thần chẳng phải vẫn ổn đó sao? Đã không sao rồi mà còn muốn truy cứu, vốn dĩ là do bọn họ quá hẹp hòi mà thôi. Vừa đẩy cửa phòng khách sạn ra, Tưởng Trung đã thấy Phó Khiêm Tầm đang ngồi trên ghế, trên tay cầm một cuốn tạp chí thong thả lật xem. Hai chân đang vắt chéo, dáng vẻ vô cùng nhã nhặn và ung dung. Tưởng Trung quay đầu nhìn lại, phát hiện sau cánh cửa còn có Lâm Viễn – trợ lý của Phó Khiêm Tầm đang đứng đó. Lâm Viễn vẫy vẫy tay với Tưởng Trung, chào hỏi: "Chào buổi tối." Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của Phó Khiêm Tầm hơi nheo lại, mỉm cười nói: "Tưởng Trung, cậu quay về nhanh hơn tôi tưởng đấy." Người Tưởng Trung cứng đờ, giọng nói mang theo vài phần run rẩy hỏi: "Phó nhị thiếu, sao... sao ngài lại ở đây?" Phó Khiêm Tầm gấp cuốn tạp chí lại, ngước mắt nhìn hắn với nụ cười đầy ẩn ý: "Tôi đến thăm cậu mà, một ngày không gặp thực sự rất nhớ cậu." Phó Khiêm Tầm càng cười, lòng Tưởng Trung lại càng sợ hãi. Tưởng Trung nuốt nước bọt nói: "Phó nhị thiếu, cái đó... ngày mai tôi còn phải ghi hình chương trình, không có thời gian tán gẫu với ngài, hay là ngài về nghỉ ngơi trước đi ạ." Phó Khiêm Tầm thản nhiên: "Thế thì không được, con người tôi có việc gì không thích để dây dưa đến ngày mai." "Tôi... giữa chúng ta thì có chuyện gì được chứ?" Phó Khiêm Tầm đứng dậy, từng bước một tiến về phía Tưởng Trung, nói: "Giữa chúng ta có rất nhiều chuyện để nói đấy, ví dụ như bàn về việc An Thần đã ngã xuống như thế nào? Đừng nói là tôi không cho cậu cơ hội, hỏi cậu lần cuối cùng, An Thần rốt cuộc có phải do cậu đẩy không?" Sống lưng Tưởng Trung lạnh toát, hắn nuốt nước bọt nói: "Phó nhị thiếu, ngài đừng nghe lời đồn thổi bên ngoài. Chuyện của An Thần không liên quan gì đến tôi cả, lúc đó tôi vừa ngẩng đầu lên đã thấy An Thần biến mất rồi, hơn nữa cậu ta cũng không hề kêu cứu, nên lúc đầu tôi cũng không chắc chắn là cậu ta có bị rơi xuống dưới hay không." "Tôi đoán có lẽ lúc đó An Thần mải mê ăn hoa hồng quá nên không nhìn đường, vô ý trượt chân lăn xuống dưới thôi." Phó Khiêm Tầm không nhịn được mà vỗ tay, cười nói: "Khá lắm, khá lắm, lý do này còn hay hơn cả mấy cái tin lá cải trên mạng đấy." Tưởng Trung vội vàng giải thích: "Phó nhị thiếu, tôi không có, tôi thực sự không có làm mà." Thân hình cao lớn của Phó Khiêm Tầm tạo nên một áp lực chí mạng đối với Tưởng Trung, khiến hắn cảm thấy cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt, hít thở không thông. Tưởng Trung quay người muốn mở cửa bỏ chạy, nhưng lại bị Lâm Viễn ở phía sau tóm chặt lấy cánh tay, ấn chết hắn lên cánh cửa khiến hắn không tài nào cử động nổi. Phó Khiêm Tầm tiến lên phía trước, hơi cúi người nhìn hắn: "Là do hai ngày nay tôi biểu hiện quá hiền lành, nên mới khiến cái hạng tôm tép như cậu cũng nghĩ rằng có thể qua mặt được tôi sao?" Tưởng Trung lắc đầu nói: "Nhị thiếu, ngài hiểu lầm rồi, tôi thực sự không có..." Ý định của Tưởng Trung là bất kể thế nào cũng không được thừa nhận, chỉ cần không nhận thì bọn họ không có bằng chứng, chẳng thể làm gì được hắn. Thế nhưng, thấy Phó Khiêm Tầm đã mất kiên nhẫn không muốn nghe hắn biện bạch thêm nữa, anh liền phẩy tay một cái. Lâm Viễn lập tức lấy một miếng giẻ lau gần đó, trực tiếp nhét vào miệng Tưởng Trung. Sau đó anh lấy ra sợi dây thừng đã chuẩn bị từ trước, trói chặt Tưởng Trung lại. Trong lúc đó, không phải Tưởng Trung không nghĩ đến chuyện vùng vẫy, nhưng hắn căn bản không phải là đối thủ của Lâm Viễn. Với tư cách là trợ lý đặc biệt của một tổng tài, các kỹ năng chiến đấu cơ bản đều là môn học bắt buộc. Phó Khiêm Tầm mở cửa, sải bước đi ra ngoài. Lâm Viễn xách Tưởng Trung đi theo phía sau, suốt dọc đường không hề gặp bất kỳ trở ngại nào. Sảnh khách sạn bình thường luôn có người trực 24/24, nhưng lúc này lại trống không, chẳng thấy một bóng người. Tưởng Trung bị tống vào trong một chiếc xe, để đề phòng hắn bỏ trốn, Lâm Viễn đã trực tiếp đánh ngất hắn. Đến khi Tưởng Trung tỉnh lại lần nữa, hắn phát hiện mình đang đứng ngay trên con đường mà ban ngày An Thần đã bị ngã xuống. Phó Khiêm Tầm đứng đó, ánh trăng phủ lên người anh, đôi mắt đào hoa dài hẹp hơi nheo lại. Nhưng trong mắt Tưởng Trung lúc này, anh chẳng khác nào một con ác quỷ hiện hình trong đêm tối. Phó Khiêm Tầm một tay túm chặt tóc Tưởng Trung, cưỡng ép lôi hắn đi về phía trước, lạnh lùng nói: "Cậu có thừa nhận hay không đối với tôi không quan trọng, bởi vì thứ tôi muốn là cậu phải nếm trải cảm giác tương tự, bắt cậu phải trả giá gấp mười lần nỗi đau mà An An đã phải chịu đựng." Trong núi vang lên những tiếng u u minh minh, giống như tiếng vượn hú, lại giống như tiếng quỷ lệ khóc than. Những luồng gió lạnh lẽo ùa tới trong khoảnh khắc, len lỏi vào từng ngóc ngách của tứ chi. Tưởng Trung không kìm được mà rùng mình một cái, hắn ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt, gió núi thổi ngược mái tóc đen của anh ra sau, chút ý cười kia dường như đã bị gió núi gột sạch lớp ngụy trang mỏng manh, lộ ra bản chất lạnh lẽo đến thấu xương bên trong. Tưởng Trung quay đầu nhìn sườn núi đen kịt phía sau, tim đập loạn nhịp, hắn hoàn toàn không nghi ngờ việc Nhị thiếu sẽ đẩy mình xuống dưới. Hắn biết rõ bên dưới sườn núi này có những gì. Ở đó có một vách đá cao mười mấy mét, bên dưới toàn là đá lởm chởm, nếu hắn rơi xuống như thế, sẽ chết mất, thực sự sẽ chết mất. Nỗi sợ hãi cái chết bao trùm lấy hắn, Tưởng Trung lớn tiếng van nài: "Nhị thiếu, Nhị thiếu, tôi sai rồi, tôi thực sự biết lỗi rồi! Xin ngài hãy tha cho tôi lần này! Sau này tôi không bao giờ dám nữa!" Phó Khiêm Tầm khẽ mỉm cười: "Được thôi." Tưởng Trung lộ ra một nụ cười như vừa được hồi sinh: "Cảm..." Chữ "cảm" vẫn còn đang vang vọng giữa không trung thì một bóng người đã lăn thẳng từ trên sườn núi xuống. Khóe môi Phó Khiêm Tầm hơi nhếch lên, nụ cười của anh vô cùng ung dung và bình thản. Anh nhìn xuống bóng người đang lăn lông lốc dưới sườn dốc mà nói: "Mười tám năm sau nếu có cơ hội gặp lại, tôi sẽ cho cậu thêm một cơ hội nữa vậy~"

Bình luận (8)

Đăng nhập để bình luận

HaneulHaneul

Hóng ạaa

HaneulHaneul

Sốp ơi sốp còn ra chương hem

OTP TAO GAYOTP TAO GAY

Chap 44 hình như ad dịch thiếu ấy, mình nhớ có đoạn Tinh Dục nói với An Thần là muốn nhận làm con trai của An Thần để được bao nuôi mà

HaneulHaneul

ỐI GIỒI ÔI HÔN RỒI CẢ NHÀ ƠI😭😭😭😭

OTP TAO GAYOTP TAO GAY

sao giờ mới thấy bản dịch của cậu nhỉ =((???? huhu cuối cùng cũng có người dịch rồi!!!! mong cậu hãy tiếp tục

HaneulHaneul

Hóng hóng

MoonCrepeMoonCrepe

Truyện hay quá hóng ghê. Mà tại sao thích bình luận của bạn Mèo thì nó cứ trừ đi vậy?

Mèo nhỏ Mèo nhỏ

Hóng quá, đang cuốn thì hết, mong tác giả mạnh khoẻ để ra tiếp nhé

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 001: Capybara xuyên thư Chương 002: Dùng mu bàn chân làm nũng với tôi Chương 003: Chương trình bắt đầu phát sóng Chương 004: Tâm trạng An Thần quá mức ổn định Chương 005 : Cậu có thể mắng to hơn một chút Chương 006: Nhiệm vụ của tổ chương trình Chương 007: Oan gia chung đội Chương 008: Hai ta ai gọi ai là bố Chương 009 : Hai ta PK Chương 010 An Thần nổi tiếng rồi Chương 011: Người khôn ngoan không rơi vào lưới tình Chương 12: Tranh cãi như lũ trẻ trâu . Chương 13: Kẻ liếm cẩu được luyện thành như thế nào Chương 014: An Thần khinh người quá đáng Chương 015: 13 người đi, 1 người về Chương 016: Danh tiếng của Trần Đan Uẩn bị hủy hoại Chương 017: Cứu người Chương 018: Trần Đan Uẩn muốn tỏ tình Chương 019: Trần Đan Uẩn bị ăn đòn Chương 020: Ký ức biến mất Chương 021: Cơn mưa gió sắp sửa ập đến Chương 022: Anti-fan tìm đến tận cửa Chương 023: Người hâm mộ đại náo tổ chương trình Chương 024: Trần Đan Uẩn thân bại danh liệt Chương 025: Phó Khiêm Tầm đến rồi Chương 026: Trừng phạt Chương 027: Tai tiếng cũng là danh tiếng Chương 028: Đánh cược một lần nữa Chương 029: Biết thế đã không nhiều lời Chương 030: Trừng phạt. Chương 031: Hương vị không tệ Chương 032: Phó Nhị thiếu ăn giấm Chương 033: Nguy hiểm đang tiến lại gần Chương 034: Linh cảm không lành Chương 035: An Thần nhảy xuống nước cứu người Chương 036: An Thần mất tích Chương 037: Cậu là nghĩa phụ của tôi Chương 038: Cưỡi hổ làm phương tiện di chuyển Chương 039: Thứ này thử là mất mạng như chơi Chương 040: Có phải cậu thích người ta rồi không? Chương 041: Ghen tuông Chương 042: CP Tinh Thần lên hot search, Phó nhị thiếu ghen đến mức nổ đom đóm mắt Chương 043: Hai người đang làm gì thế? Chương 044: Báo Ứng Chương 045: Ra tay Chương 046: Một soái ca tử tế lại mọc thêm cái miệng Chương 047: Anh ấy hóa ra lại khóc Chương 048: Ký ức thời thơ ấu Chương 049: Anh chính là Phó Tam thiếu? Chương 050: Ái chà, chân hình như gãy rồi Chương 051: Bắt đầu ghi hình kỳ thứ hai Chương 052: Mùi thuốc súng giữa những người đàn ông Chương 053: Phó Nhị vì yêu dũng cảm xông pha vào giới giải trí Chương 054: Cùng một mùi sữa tắm Chương 055: Nhà vệ sinh vị bít tết Chương 056: Mùi thuốc súng ngăn cách qua màn hình chương 057 : Quỷ kế của đạo diễn Phạm Chương 058: Trò chơi thi đấu Chương 059: Đại chiến cướp phòng" Chương 060: An Thần ra mặt vì Phó Nhị Chương 061: Tôi muốn mua "hot search bẩn" cho anh Chương 062: Một đám tổ tông sống Chương 063: An Thần và Phó Nhị ở chung một phòng Chương 064: Trời hanh vật khô, cẩn thận tà hỏa Chương 065: Nụ hôn bất ngờ Chương 066:Nhân viên văn phòng thảm nhất lịch sử chương 067: Gọi nhị ca khi đang livestream, bị lộ thân phận rồi? chương 068:Người đàn ông chỉ cần một quả táo là dỗ dành được Chương 069: Cái này có độc hay không độc Chương 070: Hai vị tổ tông này Chương 071: Ân oán năm xưa  Chương 072: Phó Nhị hộ vợ Chương 073: Hũ giấm đã hoàn toàn bị đổ Chương 074: Ngươi đây là đang chỉ dâu mắng hòe Chương 075: Đánh cược Chương 076: Cảnh tượng đàn gà xuống núi vô cùng tráng lệ Chương 077: Cậu nói bao nhiêu con? Chương 078: Não yêu đương của Phó Nhị thật đáng sợ Chương 079: CP Đại Loạn Đả (Nồi lẩu thập cẩm CP) Chương 080: Đơn thuần là đe dọa ông thôi Chương 081: An Thần bị bắt nạt Chương 082: Coi như ông xui xẻo Chương 083: Gặp được An Thần chính là kiếp nạn của ngươi Chương 084: Hay là hai đứa bây yêu nhau luôn đi Chương 085: An Thần sao lại nhét hết vào mồm thế kia? Chương 086: Chiếc cúp năm đó Chương 087: An Thần bị tính kế Chương 088: Phía dưới đó là vực thẳm Chương 089: Ừm, khá đau đấy Chương 090: Cái âm thanh thật ngượng ngùng Chương 091: Ngươi là cái thớ gì mà dám hôn ta Chương 092: An Thần rơi xuống vực

Chương 093: Trả giá gấp mười

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao