Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 098: Cần anh quản sao?
Phó Khiêm Tầm ngồi trên ghế sofa trong phòng chờ VIP của sân bay.
Hai chân anh vắt chéo, một tay đặt tùy ý trên đầu gối, tay kia chống lên thành ghế bên cạnh.
Bộ âu phục giản dị màu xám nhạt đã phô diễn trọn vẹn khí chất cao quý và cấm dục của anh.
Đôi lông mày thanh tú như tranh vẽ, làn môi mỏng, cằm hơi thu lại, đôi đồng tử vốn đen láy và sâu thẳm lúc này đang nhắm mắt dưỡng thần.
Một gương mặt góc cạnh rõ ràng với ngũ quan tinh xảo như được nghệ nhân điêu khắc tỉ mỉ thế này, đối với những người "cuồng nhan sắc" mà nói, đúng là một bữa tiệc thị giác thịnh soạn.
Trong phòng chờ VIP, không ít cô gái khi nhìn thấy diện mạo của anh đều không kìm được mà đỏ mặt.
Vài người bạo dạn thậm chí còn tiến lên hỏi phương thức liên lạc của Phó Khiêm Tầm, nhưng đều bị Lâm Viễn khéo léo chặn lại hết.
Đối phó với những "đóa hoa bướm" cuồng nhiệt này, Lâm Viễn cực kỳ có kinh nghiệm.
Khi Phó tổng không nói lời nào mà chỉ ngồi yên đó, cả người anh toát ra vẻ cao quý, tao nhã như một vị quý công tử bước ra từ trong tranh.
Cộng thêm khí chất của một người thành đạt ở vị thế cao và vẻ ngoài đầy vẻ nam tính áp đảo, không chỉ thu hút sự chú ý của phụ nữ mà thỉnh thoảng anh còn gặp cả đàn ông tiến tới tỏ tình.
Và tất cả những công việc ngăn cản người này, đều do một tay Lâm Viễn đảm nhận.
Đôi khi những người đến làm phiền đông tới mức khiến Lâm Viễn hận không thể treo một tấm biển "Xin đừng làm phiền" lên cổ mình.
Đôi mắt đào hoa dài và hẹp của Phó Khiêm Tầm chậm rãi mở ra, đáy mắt mang theo vài phần nhớ nhung sâu đậm, giọng nói trầm bổng: "Lâm Viễn, tôi đã bao lâu rồi không được gặp An An?"
Lâm Viễn đáp: "58 phút ạ."
Phó Khiêm Tầm: "Mới có 58 phút thôi sao? Tại sao tôi cảm giác như đã trôi qua cả một thế kỷ rồi vậy."
Phó Khiêm Tầm nhắm mắt lại tiếp tục nghỉ ngơi, nhưng kết quả chưa đầy ba giây sau đã lại mở mắt ra, khuôn mặt đầy vẻ oán trách hỏi: "Tôi nhớ An An rồi, tôi đã rời xa em ấy 58 phút, không biết An An có nhớ tôi không nữa."
Lâm Viễn vừa mới khéo léo từ chối một cô gái tiến đến, quay đầu lại đã nghe thấy những lời đầy mùi "não yêu đương" này của tổng tài nhà mình.
Lâm Viễn nhắm mắt lại, sau đó trưng ra nụ cười chuyên nghiệp của người làm thuê và nói: "Phó tổng, trong vòng một tiếng này, anh đã hỏi cùng một câu hỏi đó... 12 lần rồi."
Cứ cách năm phút lại lẩm bẩm một lần, tần suất này còn chuẩn hơn cả đồng hồ báo thức.
Haiz, những người tiến tới tỏ tình kia chắc là chỉ nhìn thấy lớp vỏ bọc của Phó tổng thôi.
Vẻ ngoài điển trai, nhiều tiền, giàu có lại có năng lực.
Thế nhưng họ không biết rằng dưới lớp da đẹp đẽ này lại ẩn chứa một bộ não toàn yêu đương, mà còn là giai đoạn cuối nữa chứ.
Phó Khiêm Tầm liếc Lâm Viễn một cái, nói: "Tôi nghi ngờ cậu đang mắng tôi."
Lâm Viễn cười nói: "Làm sao có thể chứ ạ."
Phó Khiêm Tầm bảo: "Có đấy, cậu đang dùng mặt để mắng người, mà còn mắng rất khó nghe nữa."
Giống như việc Lâm Viễn hiểu rõ tổng tài nhà mình, Lâm Viễn đã theo sát Phó Khiêm Tầm nhiều năm, nên Phó Khiêm Tầm cũng hiểu rõ cậu ta y như vậy.
Lâm Viễn đẩy gọng kính, chủ động lảng sang chuyện khác: "Phó tổng, người đó định xử lý hậu kỳ thế nào ạ?"
Phó Khiêm Tầm biết cậu đang ám chỉ Tưởng Trung.
Anh đổi sang tư thế tựa nghiêng người, thong thả nói: "Cứ treo hắn ta lên đó hai ngày đi, nếu đến ngày mai vẫn không có ai phát hiện ra, mà tình cờ hắn vẫn chưa chết thì thả ra."
Mỗi khi nghĩ đến việc dưới cánh rừng đó là một vách đá lởm chởm cao mười mấy mét, Phó Khiêm Tầm lại cảm thấy sợ hãi.
Lần này là do An An may mắn mới vướng được vào cành cây, nếu thực sự rơi xuống dưới thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Nghĩ đến khả năng đó, anh đã có ý muốn giết chết hắn ta rồi, chỉ treo hắn hai ngày đúng là còn quá hời cho hắn.
*
Tưởng Trung bị treo bên rìa vách đá.
Trong miệng bị nhét giẻ lau không thể phát ra tiếng, lại bị gió thổi suốt một đêm, da mặt khô khốc đi nhiều, ngay cả khóe môi cũng bong tróc rướm máu.
Bị treo lâu như vậy, hiện tại hắn chỉ còn lại sự mệt mỏi rã rời cùng khát khao mãnh liệt muốn thoát khỏi nơi này.
Nghe thấy trên đỉnh đầu truyền đến tiếng nói cười, là những nhân viên hái hoa đang đi về phía nhà kính để thu hoạch.
Tưởng Trung kích động nghẹn ngào, cuối cùng cũng có người rồi.
Hắn sắp được cứu rồi, hắn cuối cùng cũng sắp được cứu rồi.
Nghĩ đến việc mình bị treo ở nơi âm u lạnh lẽo này suốt một đêm, tròn một đêm ròng rã, ai mà hiểu thấu được nỗi khổ mà hắn phải chịu đựng cơ chứ.
Ông trời vẫn còn thương xót hắn.
Phó Khiêm Tầm, An Thần, đợi khi tao thoát khỏi đây, tụi bây cứ chờ chết đi.
Nghe tiếng trò chuyện của những người kia càng lúc càng xa dần.
Tưởng Trung cuống cả lên, đám người này sao không đến cứu mình đi chứ?
Không nghe thấy có người đang kêu "cứu mạng" sao?
"Ưm ưm... ưm ưm..."
Chết tiệt, hắn mới sực nhớ ra trong miệng đang bị nhét giẻ lau, căn bản không thể phát ra thành tiếng.
Mùi hôi thối từ chiếc giẻ lau đó đã hun cho mũi hắn mất sạch khứu giác, trong miệng cũng toàn là vị chua loét hôi hám.
Tưởng Trung ra sức gào lên thật lớn với hy vọng có người phát hiện ra, cho dù chỉ có thể phát ra những tiếng "ưm ưm" nghẹn lại.
Đáng tiếc, hắn đợi cho đến khi tiếng trò chuyện cười đùa của những người kia mất hút trên con đường này, mà tiếng kêu của hắn vẫn chẳng có ai hay biết.
Trong lòng hắn căm phẫn đến mức điên cuồng chửi rủa cả Phó Khiêm Tầm và An Thần.
Mặt trời dần nhô cao, nắng chiếu khiến người ta hoa mắt chóng mặt, thể lực cũng không ngừng tiêu biến.
Cổ tay bị trói bằng dây thừng, cứ thế treo lơ lửng suốt, chẳng cần nhìn cũng biết chắc chắn da thịt ở đó đã bị mài nát, chỉ cần cử động nhẹ một chút là cơn đau thấu tận xương tủy lại ập đến.
Đến cuối cùng, Tưởng Trung ngay cả tâm trí và nhuệ khí để chửi rủa cũng chẳng còn nữa.
Hắn hiện giờ chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi cái nơi quỷ quái này.
Chỉ cần để hắn rời khỏi đây, sau này hắn sẽ không bao giờ đi trêu chọc An Thần nữa, cũng chẳng dám nghĩ đến chuyện trả thù Phó Khiêm Tầm thêm một lần nào.
Tưởng Trung lúc này chỉ mong sao có thể bình bình an an mà thoát ra ngoài.
*
Đúng lúc đến giờ mọi người tập trung buổi sáng, đạo diễn Phạm đẩy An Thần xuất hiện trước mặt các khách mời khác.
Đoạn Tinh Dục thấy An Thần trở về, liền rảo bước tiến lên đón lấy xe lăn từ tay đạo diễn Phạm rồi đẩy đi tiếp.
"An Thần, sao cậu về sớm thế? Có phải đạo diễn ép cậu về không?"
Đạo diễn Phạm bực mình nói: "Tôi còn đang đứng lù lù ở đây này, cậu nói xấu tôi thì cũng nên né đi một chút chứ?"
Đoạn Tinh Dục nhún vai đáp: "Tôi cứ tưởng đạo diễn Phạm đã sớm quen với mấy việc này rồi chứ."
Trước sự dẻo mồm của Đoạn Tinh Dục, đạo diễn Phạm cũng chẳng buồn đôi co thêm với cậu ta.
Những người khác thấy An Thần quay lại cũng lần lượt tiến tới ân cần hỏi thăm tình hình sức khỏe của cậu.
An Thần nói qua về những lời dặn dò của bác sĩ, rằng mất khoảng một tuần mới có thể bình phục, trong thời gian này cố gắng không dùng chân này để đi lại.
Tô Họa Thần dịu dàng nói: "Đại nạn không chết ắt có hậu phúc, sau này mọi chuyện của cậu chắc chắn sẽ tốt đẹp lên thôi."
Hà Nghiên Thư một tay đút túi quần, đôi mắt đào hoa hơi nheo lại, nói: "Không tệ."
Phương Khả Noãn an ủi: "Phía cảnh sát đã can thiệp điều tra rồi, sự việc sẽ sớm sáng tỏ thôi, hình phạt dành cho kẻ đó chắc chắn sẽ sớm đến."
An Thần trở về, tất cả mọi người đều cảm thấy vui mừng vì cậu đã có thể bình an quay lại.
Ngoại trừ Tôn Vĩnh Minh.
Nhìn thấy đám người kia vừa thấy An Thần trở về đã vây quanh cậu ta xoay như chong chóng, trong lòng lão cực kỳ khó chịu.
Lão hừ lạnh hai tiếng, nhưng cuối cùng cũng không nói gì thêm.
Phùng Thanh Nhạc nhìn về phía Tôn Vĩnh Minh hỏi: "Tôn lão sư, thấy thầy cứ hừ hừ mãi, người không được khỏe sao?"
Tôn Vĩnh Minh bực dọc nhìn ông đáp: "Cần ông quản sao?"
Phùng Thanh Nhạc tiến lên một bước lại gần hỏi: "Nghe tổ đạo diễn nói, sáng sớm ra đã không thấy Tưởng Trung đâu rồi, thầy có biết anh ta đi đâu không?"
Tôn Vĩnh Minh hừ giọng: "Làm sao tôi biết được?"