Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tình Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

Đôi mắt Thương Quân Lẫm tối tăm nhìn chằm chằm Thẩm Úc một lúc lâu, không nói lời nào. Không thể nghi ngờ, Thẩm Úc cực kỳ đẹp, nếu không cũng sẽ không nổi danh kinh thành nhờ mỹ mạo. Làn da trắng nõn khoác lên mình hỷ phục màu đỏ càng thêm nổi bật, càng thêm rung động lòng người. Giờ phút này, mỹ nhân áo đỏ ngồi ngay ngắn trên giường, ánh mắt chứa chan tình ý, dường như chỉ khi đứng trước mặt hắn mới như thế. Không ai có thể cưỡng lại được sự quyến rũ đó. Khí áp xung quanh càng lúc càng thấp, nhưng Thẩm Úc dường như không hề nhận ra. Vừa nói vừa cười kéo tay vị đế vương huyền y: "Bệ hạ, muộn rồi, nên nghỉ ngơi thôi." Nghe thấy động tĩnh, các cung nhân cúi đầu càng thấp hơn. Ngay cả Mạnh công công, người vẫn luôn hầu hạ bên cạnh hoàng đế, cũng không dám ngẩng đầu nhìn, chỉ thầm than trong lòng: Vị công tử Thẩm gia này thật sự có lá gan lớn. Thương Quân Lẫm đăng cơ đã hơn mười năm. Sau khi điều binh thiết kỵ đoạt lại quốc thổ, hành sự càng thêm thô bạo. Thậm chí có lời đồn đãi đương kim hoàng đế giết cha thí huynh. Tại vị bất chính, đương nhiên, dưới sự trấn áp vũ lực đó, lời đồn đại này cũng chỉ dám lén lút truyền ra. Thẩm Úc liếc nhìn các cung nhân đang run rẩy, tay của hắn cũng đã chạm vào đối phương. Hai đời hắn trải qua cũng chưa từng thấy vị này ham mê sắc đẹp. Thẩm Úc vốn chỉ muốn thử một chút, khẽ chạm rồi chuẩn bị rút tay về, không ngờ lại bị đối phương thuận thế nắm lấy. Thẩm Úc thử tránh, nhưng không thoát, có chút nghi hoặc nhìn về phía hắn. "Không phải nói nghỉ ngơi sao?" Thương Quân Lẫm vẫy vẫy tay, "Các ngươi lui xuống trước đi." Nến đỏ đang cháy, trong chốc lát, trong phòng chỉ còn lại hai người. Bị đế vương huyền y nhìn chằm chằm, Thẩm Úc không khỏi có chút hoảng sợ, vị này sẽ không thật sự làm gì đi. Hắn tiến cung là vì hướng đến việc vị này không gần sắc đẹp, chứ không phải vì bán rẻ chính mình đâu. Một lát sau, Thương Quân Lẫm đột nhiên cúi người, Thẩm Úc hoảng hốt, vội vàng lùi lại. Động tác của Thương Quân Lẫm dừng lại: "Xem ra lời đồn đãi không đúng lắm, đích trưởng tử Trấn Bắc Hầu gia một chút cũng không......" quân tử. Trưởng tử Trấn Bắc Hầu Thẩm Úc, nhan sắc hoa lệ, quân tử như lan.Là người trong lòng của vô số người, muốn mà không được. Hiện tại người ở ngay trước mắt, Thương Quân Lẫm mới phát hiện, sức mạnh của lời đồn đãi mạnh mẽ đến mức nào. Thẩm Úc suy nghĩ một chút mới nhớ ra, hiện tại chính mình, vẫn chưa phải là người mà mười năm sau, mỗi khi nhắc tới tên hắn, nịnh thần cũng phải biến sắc. Không ở bên Thương Quân Việt thì thanh danh bản thân vẫn còn rất tốt. Không khỏi có chút hoài niệm. Thẩm Úc liếc mắt một cái, xác định đối phương không có ý định gì, nhẹ nhàng thở ra. "Giờ Bệ hạ thích thần của hiện tại hay là thần trong lời đồn đãi?" Thương Quân Lẫm không trả lời câu hỏi này, cẩn thận nhìn khuôn mặt đoan trang của Thẩm Úc. Thầm nghĩ lời đồn cũng không phải hoàn toàn sai sự thật. Ít nhất về dung mạo của Thẩm Úc, điểm này là rất chuẩn xác. Buông tay Thẩm Úc ra, Thương Quân Lẫm lùi về sau một bước: "Trẫm cảm thấy, Thẩm quý quân quả thực có chút da mặt dày." Thẩm Úc cười tủm tỉm đồng ý với lời này: "Chỉ cần Bệ hạ thích, da mặt dày cũng không sao." Thương Quân Lẫm không tỏ ý kiến, giơ hai tay lên: "Không phải nói muốn đi ngủ sao, thay y phục cho trẫm." "Bệ hạ không gọi cung nhân vào hầu hạ sao?" Thẩm Úc vẫn muốn thăm dò điểm mấu chốt của Thương Quân Lẫm nên không nhúc nhích. "Đây là nghĩa vụ của ngươi." Thương Quân Lẫm nói không mặn không nhạt. Hiểu rồi, chuyện này bắt buộc hắn phải tự mình làm. Thẩm Úc từ trên giường bò dậy, lúc bước xuống giường đột nhiên đầu có chút choáng váng, ngã xuống sàn nhà. Dự đoán mình sẽ cùng sàn nhà tiếp xúc thân mật. May mắn là tình huống đó không xảy ra. Thẩm Úc ngã vào một lồng ngực vừa ấm áp lại rắn chắc. Thương Quân Lẫm tay mắt lanh lẹ đỡ lấy Thẩm Úc: "Sao cứ luôn miệng nói thích trẫm, nhưng lại không muốn giúp trẫm cởi y phục?" Thẩm Úc chưa trả lời, lặng lẽ chờ đợi cơn choáng váng qua đi. Thế nhưng chờ đợi hắn không phải là sự hồi phục như lúc ban đầu, mà là cơn đau đớn ngày càng tăng. Thẩm Úc nhắm mắt lại, chống chọi lại cơn đau đớn. Trời đông giá rét, thế nhưng thái dương Thẩm Úc lại không ngừng rịn ra những giọt mồ hôi tinh mịn. Đồng thời sắc mặt cũng càng ngày càng tái nhợt. Trong cơn đau đớn, hắn vô tình cắn chặt môi dưới, cắn đến bật máu cũng không hề hay biết. Bản thân mang bệnh tật trong người vài chục năm, Thẩm Úc hiểu rất rõ thể trạng của mình. Thế nhưng lần đầu tiên lại đau đớn đến mức này. Cảm giác đau đớn dâng trào, dồn dập, tựa như muốn nhấn chìm hắn vào trong nỗi thống khổ vô tận, bất kham. Thẩm Úc không còn cảm nhận được bất cứ điều gì bên ngoài nữa. Tay hắn túm chặt tay áo huyền sắc, khớp hàm cắn chặt bị một bàn tay to lớn, đầy lực bẻ ra. Không biết đã qua bao lâu, có thể chỉ là một cái chớp mắt, Thẩm Úc đã miễn cưỡng tìm về được ý thức. "Mạnh Thường! Gọi thái y!" Trong mơ hồ, Thẩm Úc dường như cảm giác được bản thân đang được ôm, được một cánh tay nắm thật chặt. Mỹ nhân hồng y sắc mặt tái nhợt, nhu nhược nằm trong lòng. Không còn vẻ linh động như vừa nãy nữa. Đế vương huyền y mặt không chút cảm xúc nhìn hắn, ánh mắt thâm trầm. Mạnh công công đứng ở một bên, có lẽ không dám đi quá xa. Nghe thấy âm thanh chứa đựng sự giận dữ của đế vương, hắn vội vã tiến vào. Vốn tưởng công tử Thẩm gia chọc đế vương không vui, sau khi đi vào mới phát hiện không phải như hắn suy đoán. Thái y chậm rãi tới, người dẫn đầu đúng là Cố thái y. "Không cần thỉnh an, lại đây xem cho hắn." Cố thái y xem mạch xong, đưa ra kết luận giống lần trước: "Quý quân thân thể yếu ớt đã có từ trong bụng mẹ. Hiện tại chỉ có thể tĩnh dưỡng thật tốt. Về phương pháp trị tận gốc, thứ cho thần tài nghệ không tinh." "Trẫm biết rồi." Thẩm Úc tỉnh lại vào buổi trưa hôm sau, lúc tỉnh dậy Thương Quân Lẫm đã không còn ở đây. Mộ Tịch bưng thuốc đến, tiểu nha đầu hốc mắt đã đỏ hoe, chỉ nghĩ đến thôi nước mắt đã trực trào. Thẩm Úc uống thuốc xong, không quan tâm đến sự ngăn cản của Mộ Tịch mà vội muốn xuống giường. Ốm đau đến nhanh, đi cũng nhanh, trừ bỏ cảm giác hơi thoát lực cơ bản, trên người Thẩm Úc đã không còn chỗ nào không khỏe. Hôm qua quá vội vàng, hôm nay Thẩm Úc mới có thời gian đánh giá nơi sau này mình ở lại. Ngọc Chương Cung là cung điện lớn nhất hậu cung. Kiến trúc hoa lệ, phong cảnh hợp lòng người. Cách tẩm cung của đế vương cũng gần. Thẩm Úc vừa đi vừa nghe cung nhân giảng giải một số nội dung. Ngọc Chương Cung mới xây không lâu, thế nhưng những đồ vật quý hiếm lại không ít. Ngọc Chương Cung là nơi Tiên hoàng vì người thương xây nên, sau khi người thương qua đời, Ngọc Chương Cung bị phong ấn, cho đến bây giờ khi Thẩm Úc vào ở. Cung nhân cố ý lấy lòng Thẩm Úc: "Có thể thấy Bệ hạ rất để ý Quý quân. Sáng nay thời điểm Bệ hạ đi còn cố ý dặn dò bọn nô tỳ không cần quấy rầy Quý quân nghỉ ngơi." Thẩm Úc từ trong lời nói bóng gió của cung nhân hiểu rõ sự tình. Xem ra chuyện bản thân phát bệnh tối hôm qua không bị công bố ra ngoài. Trừ bỏ Mạnh công công, Cố thái y cùng vài cung nhân, người ngoài đều cho rằng Bệ hạ đã ở lại Ngọc Chương Cung một đêm. Đêm đó, Thương Quân Lẫm lại lần nữa tới Ngọc Chương Cung, vừa vặn vào lúc Thẩm Úc đang ăn tối. Thẩm Úc thân thể không tốt, từ nhỏ đã ăn rất ít nhưng lại chia ra thành nhiều bữa nhỏ. Ngọc Chương Cung có một phòng bếp nhỏ, Thẩm Úc lại chưa bao giờ miễn cưỡng bản thân, thế nên đương nhiên hành động theo thói quen. "Bệ hạ muốn cùng nhau ăn không?" Thương Quân Lẫm gật đầu, ngồi xuống. "Tối hôm qua đa tạ Bệ hạ đã săn sóc, nếu không ta hôm nay chưa chắc đã thức dậy được." Thẩm Úc cố ý làm lời nói ái muội, ánh mắt rũ xuống, làm ra một bộ dáng thẹn thùng. Thương Quân Lẫm đang gắp đồ ăn động tác hơi dừng một chút, ăn xong mới nói: "Ngươi biết ta quan tâm ngươi là tốt rồi." "Bệ hạ quá dũng mãnh, lần sau mong rằng Bệ hạ có thể nhẹ nhàng hơn......" Thương Quân Lẫm nhàn nhạt cắt ngang lời hắn: "Ăn cơm." Thẩm Úc: "...... Được rồi." Mạnh công công khó khăn lắm mới khống chế được cảm xúc trên mặt. Lại nhìn xung quanh, các cung nhân đều cúi đầu, sắc mặt ửng đỏ. Nếu không phải tối hôm qua hắn tận mắt chứng kiến mọi chuyện, sẽ thật sự cho rằng hai vị chủ tử tối qua đã rất kịch liệt đâu. Buổi tối Thương Quân Lẫm lại tiếp tục ngủ lại ở Ngọc Chương Cung. Trên giường đồ dùng đã dựa theo sở thích của Thẩm Úc mà thay đổi. Lần này Thương Quân Lẫm không bắt Thẩm Úc giúp hắn cởi áo nữa, được cung nhân hầu hạ tắm gội xong, thay đổi quần áo ngủ rồi tiến vào. Thấy Thương Quân Lẫm tiến vào, Thẩm Úc dịch vào bên trong nói: "Bệ hạ mau tới đây." Nam nhân mặc đồ ngủ so với khi mặc trang phục đế vương bình dị gần gũi hơn rất nhiều, nên lá gan Thẩm Úc cũng càng lớn. Ra lệnh cho những người hầu đang phục vụ trong phòng rút lui.Thương Quân Lẫm bước tới: "Từ hôm nay trở đi, trẫm sai Cố thái y phụ trách điều dưỡng thân thể cho ngươi." Thương Quân Lẫm không hy vọng chuyện tối hôm qua sẽ xảy ra thêm một lần nào nữa. "Đa tạ Bệ hạ," Thẩm Úc khuôn mặt nhỏ nhắn cọ vào chăn rồi nói tiếp: "Bệ hạ thật tốt." "Ngươi là người thông minh, có một số việc trẫm tin tưởng ngươi sẽ tự hiểu." Thẩm Úc gật gật đầu. Đều gian trá như nhau, hai người lần đầu tiên có chung suy nghĩ. Cảm nhận được bên cạnh có một thân thể ấm áp khác truyền đến hơi ấm. Thẩm Úc nhắm mắt lại, thầm nghĩ vị này sắp tới sẽ cùng nhau sinh hoạt một thời gian. Đế vương, so với trong tưởng tượng của hắn còn gian trá hơn không ít. Có chút thú vị. Liên tiếp mấy ngày, Thương Quân Lẫm đều ở lại Ngọc Chương Cung. Tin tức Thẩm Úc được sủng ái nhanh chóng được truyền ra ngoài. Thẩm Úc ở trong cung trải qua thời gian nhàn nhã, nhưng bên ngoài lại vì hắn nổi lên không ít sóng gió. Thẩm Úc được sủng ái làm không ít người lúc trước xem thường chuyện này phải lau mắt mà sống.Những người ban đầu trào phúng Trấn Bắc Hầu đưa con vợ cả vào cung lập tức thay đổi thái độ, nịnh nọt. Cũng có không ít người trào phúng Thẩm Úc mị hoặc chủ thượng,lại càng có không ít người lén động tâm tư, nếu đã có một Thẩm Úc, có thể hay không sẽ có người thứ hai, thứ ba? Lúc trước là không ai dám thử, hiện nay có Thẩm Úc là một ví dụ sống sờ sờ. Lá gan bọn họ lớn hơn, đã dám chuẩn bị dâng người vào hậu cung. Trấn Bắc Hầu trong khoảng thời gian này nhờ công Thẩm Úc đã thu hút nhiều sự nổi bật. Hắn một bên vui sướng vì Thẩm Úc được sủng ái, một bên lại vì thái độ Thẩm Úc mà trong lòng lo sợ. So sánh với ông ta, mẹ con Như di nương lại càng lo lắng hãi hùng. Đặc biệt là Thẩm Thanh Nhiên, luôn nhịn không được nghĩ, nếu người tiến cung chính là mình, hiện tại người được sủng ái không phải sẽ là chính mình sao? Địa vị của Như di nương giảm xuống nhiều ít cũng gây ra ảnh hưởng đối với Thẩm Thanh Nhiên. Hậu viện Hầu phủ đều biết nguyên nhân Thẩm Úc tiến cung, vì vậy rất nhiều người dùng chuyện này châm chọc Thẩm Thanh Nhiên và Như di nương vài câu. Vốn dĩ trước sự năn nỉ ỉ ôi của Như di nương, thái độ của Trấn Bắc Hầu đã có chút buông lỏng. Thật vất vả đi đến bước này, lại nghe được tin tức Thẩm Úc được sủng ái liền mất trắng. Như di nương trong lòng không biết có bao nhiêu hận. Mọi động tĩnh đều truyền tới tai Thẩm Úc. "Bọn họ làm sao có thể nói công tử như vậy?" Mộ Tịch bất mãn, "Ngài rõ ràng chưa làm cái gì, thế nào trong miệng họ lại thành mị, mị hoặc chủ thượng......" còn có Hồ ly tinh. Mấy chữ phía sau nàng thật sự không dám nói nên lời. Nàng không nói Thẩm Úc cũng biết bên ngoài sẽ nói mình như thế nào, càng đừng nói bây giờ chỉ mới chỉ bắt đầu. Một số thế lực còn chưa hành động. Thẩm Úc câu môi cười cười: "Nếu nói ta mị chủ, ta không ngại để bọn họ cảm thụ một chút thế nào mới là mị chủ đúng nghĩa." Mộ Tịch yên lặng cúi đầu, nàng bỗng cảm thấy, chủ tử cười như thế này có chút giống yêu phi...... Thẩm Úc mang theo canh hầm từ phòng bếp nhỏ đến Ngự Thư Phòng. Thấy hắn đến, Mạnh công công lau mồ hôi chào đón: "Quý quân sao lại đến đây?" "Ta tới đưa canh cho Bệ hạ, hiện tại tới có tiện không?" "Quý quân chờ một lát, nô tài đi bẩm báo ngay đây." Không bao lâu sau, Mạnh công công ra dẫn theo Thẩm Úc vào. Sau khi Thẩm Úc vào cửa, Mạnh công công cúi đầu lui ra ngoài. Ngự Thư Phòng tĩnh lặng không một tiếng động. Thẩm Úc chưa kịp đánh giá xung quanh, đã nghe thấy giọng nói của Thương Quân Lẫm. "Thẩm Úc." Nghe theo âm thanh nhìn qua, đồng tử Thẩm Úc chấn động. Hắn thấy được trong mắt đế vương nhuốm màu đỏ, cùng với đó trên trang phục huyền sắc của hắn nồng đậm mùi máu tươi tràn ngập đầu mũi. Bên chân nam nhân có một vũng máu cùng một người sống chết không rõ. Một người khác co rúm lại quỳ gối cách đó không xa, không dám ngẩng đầu. Thương Quân Lẫm tròng mắt màu đen quay cuồng, hắn duỗi tay, nói: "Tới đây."

Bình luận (1)

Đăng nhập để bình luận

Vy NguyễnVy Nguyễn

Ôi Thẩm Úc của toai :'))