Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH
Tình Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 16
Lần này, Mộ Tịch đã bình tĩnh hơn hẳn so với lần trước. Dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên nàng và Thẩm Úc đang trò chuyện thì bị Hoàng thượng cắt ngang.
Mạnh công công theo Thương Quân Lẫm bước vào, chỉ huy cung nhân sắp xếp sổ sách xong xuôi, liền dẫn đầu lui ra ngoài. Các cung nhân cũng đồng loạt rời đi.
Trong chớp mắt, căn phòng chỉ còn lại Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm.
Thẩm Úc nhìn căn phòng trống trải, bước đến trước mặt Thương Quân Lẫm, ngẩng đầu hỏi: "Bệ hạ sẽ nói cho ta biết chứ?"
Thương Quân Lẫm mặt không đổi sắc nhìn y: "Nếu Quý quân đã hỏi, tất nhiên trẫm sẽ nói."
"Bệ hạ thật sự biết?" Thẩm Úc sững sờ. Hắn vốn nghĩ Thương Quân Lẫm sẽ chỉ nói Cố thái y là một thái y bình thường. Nếu không liên quan đến vụ án tử của Trương ngự sử, Thương Quân Lẫm sẽ không phí tâm tư đi điều tra hắn.
Có thể thấy, đời này Cố thái y vẫn dính dáng đến chuyện này. Chỉ là không biết tại sao lại không gây ra hậu quả thảm khốc như kiếp trước?
Sự nghi hoặc trong mắt Thẩm Úc quá rõ ràng, Thương Quân Lẫm nhíu mày: "Quý quân đang suy nghĩ chuyện gì?"
"Suy nghĩ vì sao Bệ hạ lại phá lệ chú ý đến Cố thái y..." Thẩm Úc buột miệng thốt ra, nói xong mới kinh ngạc nhận ra có gì đó không ổn, vội vàng bổ sung: "Không phải, ta chỉ tò mò vì sao Bệ hạ lại hiểu rõ Cố thái y đến vậy..."
Càng nói, giọng Thẩm Úc càng nhỏ dần.
Thương Quân Lẫm khẽ cười, luồng cảm xúc kỳ lạ vừa dâng lên cũng tan biến: "Quý quân cảm thấy vì sao trẫm phải 'phá lệ' chú ý Cố thái y?"
Hai chữ "phá lệ" được Thương Quân Lẫm đặc biệt nhấn mạnh.
"Mặc kệ Bệ hạ xuất phát từ nguyên nhân nào mà chú ý Cố thái y nhiều hơn. Nếu là bởi vì nguyên nhân nào đó, Bệ hạ vẫn nên từ bỏ đi." Thẩm Úc chăm chú nhìn vào mắt Thương Quân Lẫm, ánh mắt sáng quắc.
Còn có thể là nguyên nhân gì? Thương Quân Lẫm đang định hỏi, liền nghe Thẩm Úc nói tiếp.
"Bệ hạ đã đáp ứng với ta, hậu cung sẽ không có thêm người mới vào."
Thương Quân Lẫm không thể tin nổi: "Sao ngươi có thể nghĩ trẫm có loại tâm tư đó?"
"Nếu không vì sao Bệ hạ lại phải chú ý chuyện của Cố thái y?" Thẩm Úc bình thản ném vấn đề trở lại.
"Còn có thể là vì cái gì, đương nhiên là bởi vì ngươi..." Thương Quân Lẫm chợt phản ứng lại, xoa xoa cổ Thẩm Úc, có chút ý vị nhéo nhẹ: "Thẩm Quý quân lá gan không nhỏ, dám dụ trẫm nói?"
Thẩm Úc không né tránh, khẽ rũ mắt: "Ta chỉ là có chút lo lắng thôi, rốt cuộc trên cuộc đời này, ta chỉ có một mình Bệ hạ."
"Thẩm Úc," Thương Quân Lẫm vuốt ve làn da ở cổ Thẩm Úc, đột nhiên dùng sức nắm cằm y, buộc y ngẩng đầu lên, "Đừng ở trước mặt trẫm chơi trò tiểu tâm tư này."
"Bệ hạ tại sao lại nghĩ như vậy?" Thẩm Úc chợt cười, mặt mày cong cong, trong mắt phảng phất chứa đầy ánh sáng, "Ta hiện tại là người của Bệ hạ, lo lắng Bệ hạ có người khác không phải rất bình thường sao?"
"Bệ hạ," Thẩm Úc phủ lên tay nam nhân, "Ngài miệng vàng lời ngọc, lời nói với ta sẽ là sự thật."
Trong lòng Thương Quân Lẫm nhảy dựng, phảng phất có chút kích động, hơi hơi dời tầm mắt: "Trẫm tự nhiên nhất ngôn cửu đỉnh."
Thẩm Úc hiểu rõ đạo lý một vừa hai phải, thu tay về, khôi phục lại vẻ mềm mại thường ngày: "Bệ hạ có thể nói cho ta nghe về chuyện của Cố thái y sao? Rốt cuộc sau khi được Cố thái y điều dưỡng, thân thể của ta xác thật tốt hơn trước kia nhiều."
Câu nói kế tiếp là để giải thích nguyên nhân hắn quan tâm đến Cố thái y.
"Trẫm phát hiện bên kia có người tìm Cố thái y, mới sai người đi tra." Nói đến đây, Thương Quân Lẫm liếc nhìn Thẩm Úc một cái đầy thâm ý: "Trẫm có chút tò mò, vì sao Quý quân chắc chắn Cố thái y sẽ bị cuốn vào án tử của Trương ngự sử?"
Cố thái y dù y thuật cao cũng chỉ là một người không có quá nhiều quyền lực. Vụ án Trương ngự sử cơ bản đều liên quan đến quan viên triều đình. Lẽ ra không nên dính líu đến một thái y. Vì sao Thẩm Úc lại cho rằng Cố thái y sẽ bị cuốn vào chuyện này?
Đây là chuyện duy nhất Thương Quân Lẫm nghĩ mãi không ra.
Thẩm Úc như cảm nhận được suy nghĩ của Thương Quân Lẫm, ghé sát lại gần: "Bệ hạ, ta có chút lạnh."
Trên người nam nhân rất ấm áp, giống như một lò sưởi lớn có thể không ngừng cung cấp hơi ấm. Đây cũng là lý do Thẩm Úc ngầm đồng ý cho Thương Quân Lẫm ngủ lại ở tẩm cung của mình.
Thương Quân Lẫm đánh giá bốn phía một chút, phát hiện cửa sổ đã bị gió thổi mở tự lúc nào, bèn dùng nội lực đóng cửa sổ lại. Sau đó, chàng lấy áo choàng lông chồn bao bọc lấy y.
"Đã đỡ hơn chưa?"
Thẩm Úc ôm lấy áo choàng gật đầu.
Thân thể Thẩm Úc ốm yếu. Cố thái y cũng từng dặn tốt nhất là không nên để bị cảm gió nhiễm lạnh. Người thường chỉ cần giữ gìn vài ngày là khỏi hẳn, nhưng nếu xảy ra trên người Thẩm Úc thì rất có khả năng sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Thương Quân Lẫm đã chứng kiến bộ dạng phát bệnh của Thẩm Úc không dưới một lần, bị dọa không ít, nên cố ý hạ lệnh chỗ ở của hắn nhất định phải ấm áp.
Thẩm Úc lại là người không bao giờ bạc đãi chính mình, mức độ xa hoa của Ngọc Chương Cung vượt xa các cung khác. Có đôi lúc Thẩm Úc còn hoài nghi, Thương Quân Lẫm chọn ở đây làm việc, nghỉ ngơi, là bởi vì nơi này rất thoải mái.
Thương Quân Lẫm thấy sắc mặt y vẫn còn trắng bệch, rót cho y một chén trà nóng: "Có thể được trẫm hầu hạ, trong thiên hạ cũng chỉ có một mình Thẩm Quý quân."
"Bệ hạ thật tốt." Thẩm Úc nhấp mấy ngụm trà, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể tăng trở lại, mặt mày cũng thả lỏng hơn nhiều.
"Bệ hạ vẫn chưa nói với ta chuyện của Cố thái y." Thẩm Úc cầm chén trà nhìn về phía nam nhân.
Thương Quân Lẫm không ngờ dù thân thể không thoải mái mà Thẩm Úc vẫn nhớ đến chuyện của Cố thái y. Chàng cũng lười so đo với y, bất đắc dĩ nói: "Trương gia nhiều năm trước đã sắp đặt một quân cờ trong cung. Muốn mượn tay Cố thái y truyền tin tức ra ngoài. Nếu không nhờ ngươi ngang ngược yêu cầu Cố thái y chỉ xem bệnh cho một mình ngươi, Cố thái y sẽ khám cho người đó vào ngày hôm sau và rơi vào cái bẫy đã được tạo riêng cho hắn."
Thương Quân Lẫm liếc nhìn Thẩm Úc một cái đầy thâm ý: "Cố thái y y thuật cao minh, nếu không có lời của ngươi, khi có người cầu tới cửa hắn tất nhiên sẽ muốn cứu. May mắn hắn thật sự đã đẩy người tới cầu cứu đi."
"Này không phải là nhờ Bệ hạ sao? Nếu không phải nhìn vào việc Bệ hạ sủng ta, Cố thái y sẽ không nghe ta nói." Thẩm Úc rõ ràng hơn ai hết sự thật: nếu thân phận của hắn không phải Thẩm Quý quân, không đưa ra một lý do hợp lý, Cố thái y không có khả năng sẽ nghe theo lời hắn.
"Cái gì cũng bị ngươi nói đến tốt đẹp."
Thương Quân Lẫm lắc đầu: "Như thế cũng tốt, có phần ân tình này, Cố thái y sẽ càng để bụng đến bệnh tình của ngươi."
"Sau khi gặp được Bệ hạ tất cả đều trở nên tốt lên, Bệ hạ đúng là phúc của ta."
"Theo lời Quý quân nói, Quý quân là phúc tinh của trẫm mới đúng. Nếu không có Quý quân, án của Trương ngự sử cũng không có khả năng tiến hành thuận lợi như vậy."
Sau khi tội danh của Trương ngự sử bị công bố, ngọn lửa của thế lực phản đối Thương Quân Lẫm trong triều đều bị dập tắt. Kỳ hạn được ấn định vừa hết, Phương đại nhân vừa vặn thẩm tra xong vụ án Trương ngự sử.
Những quan viên liên quan đến vụ này, dựa theo tội danh nặng nhẹ mà xử lý. Chủ mưu Trương thị bị phán tru di cửu tộc, bản thân Trương ngự sử bị ngũ mã phanh thây.
Mặt khác, các quan viên lớn nhỏ bị hạch tội không ít. Thương Quân Lẫm hành động nhanh chóng, mượn việc này dọn sạch triều đình, thế lực của Trương ngự sử bị nhổ đến tận gốc.
Quân cờ Trương gia lưu lại trong cung là một phi tần của Tiên Đế. Tuổi tác không lớn, không có con nối dõi. Tra thân thế cũng không có chút quan hệ nào với Trương gia. Hành sự luôn luôn điệu thấp. Nếu không như thế, cũng không có khả năng lúc Thương Quân Lẫm đăng cơ không bị chàng thanh tẩy cùng đám người khác, tránh được một kiếp.
Sau khi Thương Quân Lẫm đăng cơ, cho phép hậu cung của Tiên Đế rời đi. Những người không muốn rời đi đều được sống tại một nơi hẻo lánh trong cung. Hầu hết họ là những người thân thế không tốt, sau khi rời đi cũng không có nơi nào để đi. Ở lại trong cung ít nhất cũng không lo ăn uống.
"Vị Từ mỹ nhân kia thật sự là người của Trương gia sao?" Thẩm Úc vẫn cảm thấy không đơn giản như vậy.
Thương Quân Lẫm nhíu mày: "Nàng ta quá cẩn thận, chỉ tra được nàng có một ít liên hệ với Trương gia. Không tra được chính xác nàng là người của ai."
Thẩm Úc nghi hoặc: "Bệ hạ không cho người thẩm vấn nàng ta chút sao?"
"Nàng cùng ăn cùng ở với những người đó, nếu vô duyên vô cớ mất tích chắc chắn sẽ khiến cho người phía sau màn cảnh giác." Thương Quân Lẫm giải thích.
Thẩm Úc: "Bệ hạ thi thoảng sẽ gặp bọn họ sao?"
Thương Quân Lẫm: "Ngẫu nhiên sẽ gặp được, trẫm không cấm các nàng ra ngoài."
Thẩm Úc: "Ngoại trừ cung các nàng ở, các nàng thường sẽ xuất hiện ở đâu?"
Thương Quân Lẫm: "Ngươi hỏi cái này làm gì?"
Thẩm Úc chống cằm, nói: "Bệ hạ, nếu ta nói ta có biện pháp khiến Ngài đem người đi thẩm vấn mà không khiến người khác hoài nghi, chỉ cần Bệ hạ phối hợp một chút, Bệ hạ sẽ phối hợp sao?"
Chú ý tới ánh mắt nghi hoặc của Thương Quân Lẫm, Thẩm Úc ghé sát bên tai nam nhân, nhỏ giọng nói vài câu.
Thấm Viên là nơi trước kia Tiên Hoàng hay mang các phi tử tới chơi. Sau khi Thương Quân Lẫm đăng cơ, hậu cung hoang phế nên nơi này ngoại trừ vài vị hậu phi của Tiên Đế thì rất hiếm khi có người khác đến.
Những người lưu lại trong cung, không phải ai cũng chấp nhận số mệnh. Có mấy vị mỹ nhân được nạp vào sau muốn ỷ vào mỹ mạo của mình mà ganh đua một phen.
So sánh thấy Tân Đế cùng Tiên Đế hoàn toàn khác nhau, là một người không gần sắc đẹp. Mấy người gan lớn dám hành động đã bị xử lý hết, còn lại đều tạm thời an phận. Cho đến khi Thẩm Úc tiến cung, mấy người dã tâm lớn lại ngo ngoe rục rịch muốn tìm cảm giác tồn tại.
Điểm trang cho chính mình thật tốt, bọn họ sẽ cùng nhau đi vào Thấm Viên, đây là nơi duy nhất các nàng có thể ngẫu nhiên gặp được đế vương, cũng sẽ không quá gây chú ý.
Hôm nay thời tiết đẹp có nắng nhẹ, Thẩm Úc nghẹn ở trong cung lâu rồi, muốn đi dạo một chút. Chờ Thương Quân Lẫm xử lý xong công vụ, rồi cùng nhau đi dạo.
"Hôm nay thời tiết ấm áp, Bệ hạ cùng ta đi mấy chỗ ta chưa từng đi qua đi."
Thấy Thương Quân Lẫm gật đầu, Thẩm Úc quay đầu, hỏi: "Mạnh công công, trong cung còn có nơi nào có phong cảnh tương đối tốt không?"
Mạnh công công sống ở trong cung nhiều năm đã thuần thục hết mọi nơi ở đây. Bèn giới thiệu cho Thẩm Úc vài nơi: "Muốn nói cảnh đẹp thì Phương Viên rất không tồi, nhưng ở đó đều trồng trọt những loài hoa nở vào mùa hè, mùa đông thì cảnh sắc ở Thấm Viên là đẹp nhất..."
Nghe Mạnh công công giới thiệu xong, Thẩm Úc lựa chọn đi tới Thấm Viên.
Thẩm Úc nhỏ giọng nói chuyện với Thương Quân Lẫm. Mạnh công công dẫn người đi theo phía sau, để tránh quấy rầy nhã hứng của hai vị chủ tử bèn cách xa hơn chút.
"Bệ hạ..."
Thẩm Úc còn chưa nói xong, chỗ ngoặt đột nhiên có một người lao ra. Không kịp nghĩ nhiều, Thương Quân Lẫm bắt lấy cánh tay Thẩm Úc kéo người vào trong lòng ngực, người nọ vừa vặn đâm sầm vào người Thương Quân Lẫm.
Người lao ra là một nữ nhân trên mặt bị đắp một tấm vải bố trắng. Một tay nàng ta bắt lấy vạt áo Thương Quân Lẫm, tay còn lại cởi bỏ miếng vải bố trên mặt, thanh âm thanh thúy nói: "Ta bắt được ngươi..."
Thấy được cảnh tượng trước mặt, những gì định nói đều bị nuốt xuống, vội vàng buông tay, cúi đầu quỳ xuống: "Bệ hạ thứ tội, thần thiếp không biết là Bệ hạ, vô tình mạo phạm..."
Nàng muốn lấy cớ chơi trốn tìm để tìm thời cơ tiếp cận với Bệ hạ. Cơ hội giao thoa với Hoàng đế quá ít, nàng không muốn buông tha bất luận cơ hội nào. Bất kể là vì mình hay vì người kia yêu cầu, nàng đều cần phải tiếp cận được Thương Quân Lẫm!
Một lát sau, nữ tử vẫn chưa nghe được thanh âm, thật cẩn thận ngẩng đầu nhìn. Chỉ thấy quân vương cũng chưa thèm liếc mắt nhìn nàng một cái, ôn nhu thay Thẩm Úc sửa sang lại tóc. Lại nhìn Thẩm Úc đang ngậm ý cười, không giống như đang tức giận.
Trong lòng tức khắc nhẹ nhàng thở ra.
Chỉ là còn chưa kịp thả lỏng đã thấy vị Thẩm Quý quân đang ngậm ý cười kia đi đến trước mặt nàng.
"Hừm..." Thẩm Úc tựa hồ có chút khó xử, "Là cái tay này chạm vào Bệ hạ đúng không, con người của ta trước nay luôn luôn không thích người khác chạm vào đồ của ta. Như vậy đi, cái gì của ngươi chạm vào, liền giữ lại nơi đó đi, được không?"
Sắc mặt nữ tử tức khắc tái nhợt.