Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 32

"Làm sao vậy?" Cảm nhận được cảm xúc khác thường của Thương Quân Lẫm, Thẩm Úc mờ mịt hỏi. Sau một lúc yên lặng, Thương Quân Lẫm mới cất tiếng: "Quý quân có biết thuốc này được dùng để làm gì không?" "Không phải thuốc giúp tan máu bầm sao?" Thẩm Úc lại càng thêm khó hiểu, "Không chỉ có từng này đâu, ở đó còn có rất nhiều thuốc như vậy. Tất cả đều do Thái Y Viện đưa tới." Thẩm Úc chỉ vào chiếc hộp được đặt trên đầu giường. Thương Quân Lẫm lấy thuốc sẽ không lấy từ đó mà gọi người đi lấy, vì vậy hắn cũng không biết rõ bên trong chiếc hộp có những thứ gì. Thương Quân Lẫm hít một hơi thật sâu. Quả thật, nói thuốc đó dùng để tan máu bầm cũng không sai, chỉ là công dụng chính lại dùng cho những nơi khác. Hắn đặt bình thuốc trong tay xuống, nói: "Trẫm xem xem." Thẩm Úc đi theo phía sau Thương Quân Lẫm. Khi đến mép giường, y thấy hắn mở hộp nhỏ ra, lấy một đống chai lọ đủ mọi hình dáng từ trong hộp ra. Có bình thân thon dài, cũng có bình thân tròn, tất cả đều được xếp một cách ngay ngắn. Thương Quân Lẫm tùy ý cầm lấy từng bình một, rồi dần dần mở ra. Mười bình thuốc nhỏ đó, chỉ có hai bình quả thực là thuốc mỡ thông thường. Còn lại, đều là những thứ chuyên dùng để bôi trơn và kí©h thí©ɧ. "Những thứ này bình thường ngươi có dùng không?" Thẩm Úc trầm ngâm rồi lắc đầu: "Hình như chưa từng dùng qua." Sau khi tiến cung, y có bị thương vài lần, nhưng đều là do Thương Quân Lẫm vô tình gây nên. Nếu không phải Thương Quân Lẫm khăng khăng đòi bôi thuốc, vết thương nhẹ như vậy y cũng đã không bận tâm. "Bệ hạ, thuốc này có vấn đề sao?" Thẩm Úc vẫn chưa hiểu rõ nguyên nhân thái độ kì lạ của Thương Quân Lẫm. "Không có vấn đề gì đâu, chỉ là tốt nhất quý quân không nên dùng," Thương Quân Lẫm chỉ vào số thuốc Cố thái y vừa đưa tới, "Đặc biệt là những thứ đó." "Nhưng mà Cố thái y nói thứ đó tốt cho thân thể của ta." Thẩm Úc càng thêm tò mò, y có thể khẳng định, Cố thái y sẽ không lừa y về những chuyện này. "Quý quân tin trẫm, hay là tin Cố thái y?" Thương Quân Lẫm hơi nhíu mày, giọng điệu đã có chút tức giận. "Đương nhiên là tin Bệ hạ." Thẩm Úc không chút do dự đáp lời. Thương Quân Lẫm bình tĩnh lại: "Đợi lát nữa kêu Mộ Tịch đưa những thứ này tới chỗ khác đi." "Bệ hạ thật sự không định nói cho ta biết thuốc này dùng để làm gì sao?" Thẩm Úc tiến lại gần nam nhân, chọc chọc cánh tay hắn. "Thật sự tò mò như vậy?" Thương Quân Lẫm liếc y một cách sâu xa. Thẩm Úc gật đầu. "Là thứ dùng khi nam tử muốn hoan hảo." Giọng điệu của Thương Quân Lẫm rất bình tĩnh, nhưng vành tai đã hơi ửng đỏ. Thẩm Úc sững lại. Bình thuốc trong tay như biến thành củ khoai lang nóng phỏng tay, thả không được mà giữ cũng không xong. Nghĩ đến hành động vừa rồi của bản thân, y hận không thể tìm một vật gì đó để trốn đi. "Chuyện này... Ta thật sự không biết, lúc Cố thái y đưa thuốc cũng không nhắc nhở ta." Thẩm Úc vội đặt bình thuốc trong tay xuống bàn, "Ta sẽ kêu Mộ Tịch xử lý." Đột nhiên, y nhận thấy vành tai Thương Quân Lẫm đã đỏ ửng, chút xấu hổ vừa rồi cũng bị lãng quên. Thật ngạc nhiên khi Bệ hạ cũng biết ngượng ngùng. Cầm bình thuốc trên tay, Thẩm Úc hiên ngang đi đến trước mặt Thương Quân Lẫm. Giọng nói mang đầy ý cười vang lên: "Cố thái y đặc biệt chế thuốc vì ta, trực tiếp vứt đi có vẻ rất lãng phí tâm ý của hắn. Bệ hạ, ngài nói xem có đúng hay không?" Thẩm Úc tiến đến, khoảng cách giữa y và Thương Quân Lẫm ngày càng gần, hơi thở giao hòa, tạo nên một bầu không khí ái muội. "Ta rất thích mùi của loại thuốc này, Bệ hạ có thích không?" Thương Quân Lẫm không nhịn được hồi tưởng lại mùi hương vừa nãy. Nếu mùi hương đó toát ra khi hắn và Thẩm Úc hòa làm một thể... Thẩm Úc áp sát lại, cố tình nhìn chằm chằm tai của Thương Quân Lẫm. Quả nhiên đúng như y đoán, sau khi y nói xong câu đó, toàn bộ tai của hắn đã đỏ rực. Ánh mắt Thương Quân Lẫm càng ngày càng thâm trầm. Cuối cùng, vào khoảnh khắc Thẩm Úc tiến sát, hắn liền vươn tay, nắm lấy cằm y, nhẹ nhàng vuốt ve. "Hình như Quý quân cảm thấy hứng thú với thứ này? Nếu Quý quân muốn, đêm nay trẫm sẽ cùng Quý quân thử một lần, thế nào?" Hơi thở nam nhân tới gần, mang đầy sự xâm lược. Cảm giác lạnh thấu xương như hóa thành thực thể mà quét qua Thẩm Úc, hoàn toàn chiếm lấy y. "Không cần, không cần," Thẩm Úc vội nhận sai, "Ta sai rồi." "Hửm? Quý quân sai chỗ nào?" Thương Quân Lẫm vẫn chưa ngừng động tác. Thẩm Úc không được tự nhiên mà quay đầu, cảm nhận được sự mềm mại và nóng cháy truyền tới khi gương mặt bị cọ xát, đột nhiên tim đập rất nhanh. "Bệ hạ..." Nếu biết vậy y đã chẳng làm. Y không ngờ Thương Quân Lẫm lại chịu không nổi chuyện bị chọc ghẹo. Nếu biết, y sẽ không vì muốn nhìn hắn ngượng ngùng mà trêu chọc. "Trẫm cảm thấy, mùi hương của thuốc mỡ rất hợp với Quý quân, trẫm rất thích." Thương Quân Lẫm ghé sát vào lỗ tai Thẩm Úc, giọng nói trầm thấp của nam nhân truyền đến, hơi thở nóng cháy phả vào bên gáy, khiến cả khuôn mặt Thẩm Úc đều đỏ ửng. Hai mắt Thương Quân Lẫm thâm trầm, chóp mũi khẽ chạm vào phần thịt mềm trên cổ Thẩm Úc. Thẩm Úc bị kích thích đến run lên. Lần đầu tiên y có cảm giác như vậy khi bị người khác đụng chạm. Cảm giác như có từng đốm lửa nhỏ thiêu đốt trong mỗi va chạm của Thương Quân Lẫm, khiến người ta không nhịn được mà muốn nhiều hơn. Như con thiêu thân lao vào đốm lửa, cho dù biết mình sẽ bị ngọn lửa hừng hực đốt thành tro, cũng không nhịn được mà tới gần. Bị phản ứng của Thẩm Úc lấy lòng, Thương Quân Lẫm không bắt nạt phần da thịt yếu ớt trên cổ thanh niên nữa, dần dần kéo giãn khoảng cách giữa hai người. "Thuốc mỡ này trẫm rất thích, Quý quân cần phải cất cẩn thận, nói không chừng rất nhanh sẽ dùng tới." Thẩm Úc vẫn cảm thấy chỗ da thịt ở sườn cổ nóng rực, y không nhịn được duỗi tay sờ sờ. "Bệ hạ, Phương đại nhân cầu kiến." Giọng nói của Mạnh công công đã thành công phá vỡ bầu không khí khác thường trong phòng. Thương Quân Lẫm đến gần, sờ sờ mặt Thẩm Úc, cúi đầu ghé đến bên tai y, nhỏ giọng nói: "Quý quân, trẫm rất chờ mong." Thương Quân Lẫm nói xong liền kéo giãn khoảng cách giữa hai người. Trong mắt hắn tràn ngập ý cười, nhìn Thẩm Úc một lát mới rời đi. Một lát sau, Mạnh công công đi vào, bắt đầu sắp xếp lại những chiếc bình được đặt lung tung trên bàn. "Mạnh công công đang làm gì vậy?" Thẩm Úc nhìn những thứ trên bàn lại nhớ tới một màn vừa rồi, chỉ muốn nhắm mắt làm ngơ. "Bệ hạ cố ý phân phó nô tài cất những thứ này đi." Mạnh công công cười giải thích. Thẩm Úc hơi hơi trợn mắt, Thương Quân Lẫm sẽ không thật sự nghiêm túc đấy chứ? Cố thái y đang sửa sang lại đống thuốc, đột nhiên có mấy cung nhân mang những đồ vật được ban thưởng đến. Người cầm đầu chính là Tiểu Mạnh công công, con nuôi của Mạnh công công, cũng là người hầu hạ ở ngự tiền. Mặc dù địa vị không cao bằng Mạnh công công nhưng vẫn cao hơn nhiều so với những cung nhân khác. Những người ở Thái Y Viện đều hiếu kỳ nhìn theo. Tiểu Mạnh công công lập tức đi đến bên cạnh Cố thái y, cười tủm tỉm nói: "Bệ hạ rất thích thứ thuốc Cố thái y dâng lên, đặc biệt sai nô tài tới đây ban thưởng cho Cố thái y." Tiểu Mạnh công công vung tay. Các cung nhân đi phía sau liền mang những đồ vật được ban thưởng tiến lên. Ngoài những vật phẩm ban thưởng thông thường, còn có một ít thảo dược quý hiếm. Tiểu Mạnh công công giải thích: "Bệ hạ phán rằng, Cố thái y là một lương y có tâm, những thảo dược đó nằm trong tay Cố thái y sẽ phát huy được dược tính lớn nhất." Dưới những ánh nhìn đầy ngưỡng mộ của mọi người, Cố thái y cúi mình nhận lấy ân điển. Y không có quá nhiều hứng thú đối với những thứ châu báu, thứ duy nhất khiến y động lòng chính là những thảo dược quý hiếm kia. Có thể nói, những thứ này đã gãi đúng chỗ ngứa của một người đam mê y thuật như y. Sau khi Tiểu Mạnh công công cùng cung nhân rời đi, Cố thái y cũng trở vào phòng, những người khác mới lục tục tản ra. "Cố thái y thật là có phúc khí." "Ai nói không đúng đâu. Hiện tại Thẩm quý quân được sủng ái như vậy, một ngày Thẩm quý quân còn được Bệ hạ để ý, thời gian thảnh thơi của Cố thái y sẽ còn dài thêm một ngày." "Trước kia chẳng phải có kẻ luôn khinh thường Cố thái y, lúc nào cũng mắt cao hơn đầu sao? Gần đây cũng không thấy hắn tìm Cố thái y gây sự nữa." "Hắn nào dám chứ. Hiện tại không chừng mỗi ngày đều lo lắng đề phòng, sợ Cố thái y kiếm cớ trả thù." "So với hắn, ta càng thích Cố thái y hơn. Cố thái y vẫn luôn ôn hòa, nếu gặp vấn đề khó khăn gì đều có thể thỉnh giáo. Cố thái y cũng sẽ tỉ mỉ giảng giải, không giống như Tôn thái y, ngươi đi hỏi hắn, hắn sẽ sợ ngươi học được quá nhiều." "Ngươi nói không sai. Lần trước ta đi hỏi Tôn thái y vài vấn đề, hắn không những không cho ta sắc mặt tốt, còn sai sử ta một đống việc. Cuối cùng vẫn là nhờ Cố thái y giải đáp giúp." Tại khúc ngoặt dưới mái hiên, sắc mặt Tôn thái y ngày càng khó coi. Chẳng qua chỉ là nịnh bợ được một nam nhân bán sắc thôi, đừng tưởng rằng như vậy là có thể kê cao gối mà ngủ! Trước khi bị người khác phát hiện, Tôn thái y vội vàng rời đi, lòng đầy phẫn hận. Cố thái y mang theo một đống đồ ban thưởng trở về, y chọn ra một ít vật phẩm mà Cố Hoài có thể sử dụng được đưa cho hắn. "Sao đột nhiên ca ca lại được ban thưởng nhiều như vậy?" Cố Hoài thưởng thức viên đá quý màu xanh lục trong tay, tỏ vẻ lơ đãng hỏi. Người của hắn tra được gần đây còn có một đám người khác đang điều tra chuyện "Phi mộng". Tuy rằng không biết người đó là ai, vì mục đích gì, cũng không biết vì sao sau nhiều năm trôi qua người đó mới chú ý đến "Phi mộng". Nhưng hắn không thể chấp nhận chuyện có người có ý định kéo ca ca vào chuyện rắc rối này! "Bệ hạ thích thuốc ta đưa vào cung." Cố thái y vừa nói vừa phân loại thảo dược được ban thưởng. Có một số cây còn có cơ hội sống sót, y muốn thử trồng. "Thuốc? Thuốc gì?" Cố Hoài truy vấn. "Thuốc để Quý quân dùng, một đứa trẻ như đệ không cần biết quá nhiều." Cố thái y bất đắc dĩ nói, hắn thật sự không muốn nói cho Cố Hoài biết công dụng của loại thuốc kia. "Nói đến chuyện ban thưởng, ta cũng đoán được đại khái Bệ hạ đang nghĩ gì, cũng coi như là một dạng tuyên thệ chủ quyền thôi." Cố thái y không phải không nhận ra Bệ hạ đã vô tình sinh ra địch ý với mình, chỉ là không nghĩ tới Bệ hạ lại dùng phương thức như vậy để nhắc nhở y: Thẩm Úc là người của trẫm. "Ca ca cảm thấy, Bệ hạ là người như thế nào?" Cố Hoài hỏi, ánh mắt có phần nghiêm túc. "Là một vị Hoàng đế tốt, cũng là một người yêu tốt." Là một vị Hoàng đế tốt của cả thiên hạ, cũng là người yêu của Thẩm quý quân. Nếu là trước kia, Cố thái y cũng không dám tin Bệ hạ còn có một mặt mềm mại như vậy. Cố Hoài rũ mắt. Từ thông tin hắn tra được có thể thấy Thương Quân Lẫm quả thật là một vị Hoàng đế tốt. Việc bị gọi là bạo quân chẳng qua là vì bị người khác cố ý lan truyền sai sự thật, hắt nước bẩn lên mà thôi. Hơn nữa, bởi vì thời còn trẻ Thương Quân Lẫm đã chinh chiến sa trường, ở trong môi trường quân đội đã lâu nên có tình cảm sâu nặng với binh sĩ. Hắn tuyệt đối không phải là loại người có thể vì lòng tham của bản thân mà hãm hại hàng trăm ngàn tướng sĩ. Hắn phải nghĩ biện pháp gặp Thương Quân Lẫm một lần. Thẩm quý quân có lẽ là một cửa ải đột phá không tồi. Thẩm Úc không biết có người đang muốn thông qua mình để gặp Bệ hạ. Thấy sắc trời càng ngày càng ảm đạm, y cũng càng ngày càng đứng ngồi không yên. Đơn giản là bởi vì những lời nói lúc nãy của Thương Quân Lẫm, Thẩm Úc suy nghĩ cả ngày vẫn không thể xác định được Thương Quân Lẫm đang nghiêm túc hay là đang nói giỡn. "Quý quân đang đợi trẫm sao?" Thương Quân Lẫm mang theo một thân đầy khí lạnh đi vào. "Bệ hạ." Thẩm Úc buông sách trong tay ra, đứng lên. Đợi khí lạnh trên cơ thể tiêu tán, Thương Quân Lẫm đi đến bên cạnh Thẩm Úc: "Quý quân đang xem gì vậy?" "Là sách Bệ hạ nhờ người ngoài cung đưa vào." Trong đầu Thẩm Úc nghĩ đến chuyện khác, căn bản đọc không vào, "Bệ hạ, vì sao ngài lại kêu Mạnh công công cất đống thuốc mỡ đó?" "Quý quân không nhắc thì trẫm quên mất, thế nào? Quý quân muốn thử một lần hả?" Thương Quân Lẫm giả bộ muốn gọi Mạnh công công vào. "Đừng," Thẩm Úc vội vàng ngăn hắn lại, ánh mắt chân thành tha thiết: "Ta không muốn, Bệ hạ đừng hiểu lầm ta." "Trẫm nhớ rõ Quý quân đã từng nói với Việt Vương, chỗ nào của trẫm cũng lợi hại hơn hắn," Thương Quân Lẫm ôm lấy eo Thẩm Úc, khen chính mình, "Quý quân không ngại tự mình cảm thụ một chút chứ?"

Bình luận (1)

Đăng nhập để bình luận

Vy NguyễnVy Nguyễn

Ôi Thẩm Úc của toai :'))

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31

Chương 32

Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 95
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao