Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH
Tình Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 23
Tuy rằng tiếng đàn sáo vẫn vờn bay xung quanh, nhưng giọng nói dịu dàng của Thẩm Úc vẫn dễ dàng truyền vào tai Thương Quân Lẫm.
"Bệ hạ là phu quân của ta, sao ta có thể ghét bỏ bệ hạ? Bệ hạ không chê ta là tốt rồi." Thẩm Úc khẽ dời tầm mắt, nhẹ giọng đáp.
Thương Quân Lẫm hơi cong khóe môi: "Quý quân nói đùa, phu phu là một thể, trẫm dù có ghét ai cũng sẽ không ghét Quý quân."
Bàn tay nam nhân rộng lớn, ấm áp, hoàn toàn bao bọc lấy bàn tay của Thẩm Úc. Thẩm Úc có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm không ngừng lan truyền từ hai bàn tay đang nắm chặt kia. Lòng bàn tay hắn lạnh lẽo, trong khi mu bàn tay lại mang nhiệt độ nóng rực, một cảm giác kỳ dị truyền từ tay đến tận đáy lòng.
Ngón tay Thẩm Úc khẽ động, muốn Thương Quân Lẫm buông ra, nhưng bất ngờ, nam nhân không chỉ không thả mà còn siết chặt thêm.
"Bệ hạ, nên buông tay ta ra." Giữ nguyên động tác một lúc, thấy Thương Quân Lẫm vẫn không có ý định buông, Thẩm Úc đành phải lên tiếng nhắc nhở.
Thương Quân Lẫm như vừa bừng tỉnh khỏi một giấc mộng, chậm rãi buông tay. Thẩm Úc lập tức rụt tay về. Bàn tay ấm áp vừa rời đi, trong lòng hắn bỗng cảm thấy có chút trống rỗng.
Mu bàn tay vẫn còn lưu lại chút độ ấm từ nam nhân truyền sang, Thẩm Úc rụt tay vào trong tay áo rộng thùng thình, không nhịn được mà khẽ cuộn tròn các ngón tay.
Sức ăn của Thẩm Úc không lớn, chỉ ăn một chút đã cảm thấy no bụng. Hắn nhìn chằm chằm bầu rượu ngọc trên bàn, khẽ liếm môi.
Rượu đã được ủ lâu năm, tinh khiết, hương thơm ngọt ngào, như một chiếc móc câu từng chút từng chút lôi kéo khứu giác của Thẩm Úc. Con người vốn là vậy, thứ càng không được phép chạm vào lại càng khiến tâm can ngứa ngáy, muốn thử một lần.
Kiếp trước, Thẩm Úc có một chấp niệm rất lớn đối với rượu. Không phải vì hắn mê rượu, mà là bởi sau khi uống rượu, sự lạnh lẽo bên trong cơ thể hắn sẽ giảm bớt, không còn phải chịu đựng cảm giác buốt giá như sống trong hầm băng.
Đời này, tình trạng cơ thể hắn không còn nghiêm trọng như kiếp trước. Lại thêm việc Thương Quân Lẫm phân phó không cho phép rượu xuất hiện trong tầm mắt, hắn cũng không còn nhớ tới. Chỉ là hôm nay, bị hương thơm của rượu hấp dẫn, hắn càng muốn nếm thử hương vị.
"Bệ hạ," Thẩm Úc kéo kéo tay áo nam nhân, "Nếu ngài cho ta thử một ngụm, ta bảo đảm chỉ thử một ngụm thôi."
"Trẫm lại không hề hay biết Quý quân là người mê rượu?" Thương Quân Lẫm nhướng mày nhìn thanh niên. Hắn nhớ rõ trong tin tức Ẩn Long Vệ truyền tới, Thẩm Úc gần như không bao giờ uống rượu.
"Ta chỉ là muốn nếm thử xem ai đã làm ra loại rượu có hương thơm mê người như vậy." Thẩm Úc tự tin đưa ra một lý do hoàn hảo.
"Rõ ràng là chính ngươi muốn uống, lại còn dám đổ tại rượu thơm," Thương Quân Lẫm cười lắc đầu. "Cũng không phải trẫm không cho ngươi uống, chỉ là Cố thái y nói thân thể ngươi không nên dùng rượu."
"Lúc ta vừa mới tiến cung còn uống một ít..." Dưới ánh mắt thâm thúy của Thương Quân Lẫm, giọng nói của Thẩm Úc càng lúc càng nhỏ dần.
"Sao lại không nói tiếp nữa? Xem ra Quý quân cũng không quên, đêm đó đã xảy ra chuyện gì."
Thẩm Úc cũng nghĩ đến. Ngày ấy là lần đầu tiên sau khi hắn trọng sinh phát bệnh. Hắn vẫn luôn cho rằng lần phát bệnh đó chỉ là một chuyện ngẫu nhiên, hóa ra còn có nguyên nhân khác sao?
"Ngày ấy ta phát bệnh là bởi vì uống rượu sao?" Thẩm Úc chần chừ hỏi.
"Đúng, cũng không đúng. Rượu chỉ là một trong những nguyên nhân dẫn đến mà thôi."
Thương Quân Lẫm không muốn nói tỉ mỉ, Thẩm Úc cũng không muốn miễn cưỡng hắn. Chỉ đành dời tầm mắt, tiếp tục tập trung vào những màn ca vũ.
Ngoại trừ chuyện náo loạn ban đầu có chút không thoải mái, tổng thể bầu không khí trong yến hội vẫn rất tốt. Chỉ là có chút buồn tẻ, sau một lát, Thẩm Úc cảm thấy hơi mệt mỏi.
"Bệ hạ, ta muốn ra ngoài dạo một chút."
Thương Quân Lẫm biết hắn đã rất nhàm chán, cũng không ngăn cản: "Đi đi, đừng ở bên ngoài quá lâu."
Để tránh sự chú ý của mọi người, lúc Thẩm Úc rời đi chỉ dẫn theo một mình Mộ Tịch.
Chỗ tổ chức cung yến rất náo nhiệt, ngoại trừ một số người vẫn luôn chú ý tới Thẩm Úc, những người khác cũng không phát hiện ra sự lặng lẽ rời đi của hắn.
Việt Vương chính là một trong số đó. Thấy hắn rời đi, Việt Vương cũng tìm một cớ để theo ra ngoài.
Lệ Vương nhìn thấy cảnh này, sờ sờ bộ râu của mình, trong mắt lộ ra ý cười. Hắn đã biết, Việt Vương và Thẩm quý quân có quan hệ gì đó. Chắc chắn đã xảy ra chuyện, nếu không sao Việt Vương lại dùng ánh mắt như đang nhìn kẻ phản bội để nhìn Thẩm Úc.
Phất tay gọi tùy tùng đến, hắn nhỏ giọng phân phó: "Đi theo Việt Vương, đem những chuyện hắn đã làm kể một năm một mười cho bổn vương. Chú ý, đừng để bị phát hiện."
"Vâng." Tùy tùng nhận lệnh liền rời đi.
Vị đế vương trẻ tuổi ngồi trên cao thu hết màn này vào mắt, ánh mắt không khỏi tối sầm. Đốt ngón tay không nặng không nhẹ gõ lên mặt bàn, phân phó: "Mạnh Thường, sai vài Ẩn Long Vệ đi theo Quý quân."
Mạnh công công kinh ngạc, thấy sắc mặt bệ hạ lạnh lẽo, đành nén ý định dò hỏi: "Vâng ạ."
Thẩm Úc không hề biết Việt Vương đã theo mình ra ngoài, lại còn kéo theo người của Lệ Vương. Hắn không đi quá xa, tìm một nơi tránh gió liền dừng lại.
"Mộ Tịch, ngày ta té xỉu đã xảy ra chuyện gì?"
"Chuyện này..." Sắc mặt Mộ Tịch khẽ tái nhợt. "Công tử, nô tỳ cũng không rõ ràng lắm. Chuyện ngày hôm ấy chỉ có một mình Mạnh công công giải quyết, nô tỳ chỉ biết bởi vì công tử..."
Mộ Tịch có chút khó nói.
"Vì cái gì?" Chuyện hôm ấy, Thương Quân Lẫm chưa từng nhắc lại. Thẩm Úc vốn tưởng rằng chỉ đơn giản là mình phát bệnh nên ngất xỉu. Nhưng xem tình hình hiện tại, có vẻ mọi chuyện không đơn giản như thế.
Đang suy nghĩ chuyện này nên Thẩm Úc không chú ý rằng trong nháy mắt Mộ Tịch đã có biểu tình khác thường.
"Bởi vì công tử không thừa nhận nổi bệ hạ nên hôn mê bất tỉnh." Sau khi nói xong, mặt Mộ Tịch đỏ ửng.
"Khụ khụ khụ." Đột nhiên nghe được lý do này, Thẩm Úc bị sặc bởi chính nước miếng của mình.
"Công tử không sao chứ?" Mộ Tịch không kịp đỏ mặt nữa, vội vàng tiến đến. "Bệ hạ cũng thật là, biết rõ thân thể công tử không tốt, còn làm quá mức như vậy..."
"Dừng lại." Thẩm Úc cảm thấy nếu mình không ngăn lại, không biết Mộ Tịch còn muốn nói ra lời làm mình "kinh hỉ" đến mức nào. "Ngoại trừ chuyện này còn chuyện gì khác không? Ngươi cẩn thận ngẫm lại xem còn xảy ra chuyện gì khác thường không."
"Muốn nói là chuyện khác thường, ngày hôm đó Bệ hạ thay hơn phân nửa người ở Ngọc Chương Cung có tính không?" Mộ Tịch nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có thể nghĩ ra chuyện này.
Thay đổi hơn phân nửa cung nhân sao? Xem ra đêm đó quả thật đã xảy ra chuyện gì mà hắn không biết. Chỉ là không biết chuyện kia có liên quan đến việc ngày hôm đó mình đột nhiên phát bệnh hay không.
"Công tử không quá ấn tượng cũng rất bình thường. Những người bị thay đi kia hầu hết đều chưa từng lộ mặt ở trước mặt công tử. Nô tỳ cũng chỉ mới phát hiện gần đây." Mộ Tịch giải thích.
"Khó trách ta không phát hiện có chuyện gì không đúng." Thẩm Úc lẩm bẩm.
"Thật ra nô tỳ cảm thấy, bệ hạ ngoại trừ chuyện có chút không biết khắc chế, những chuyện khác đều đối đãi với công tử khá tốt." Thương Quân Lẫm đối đãi với Thẩm Úc như thế nào Mộ Tịch đều thấy rõ ràng. Tuy ban đầu nàng có thành kiến với Thương Quân Lẫm, nhưng vẫn không thể phủ nhận chuyện Thương Quân Lẫm là người đối xử với công tử nhà nàng tốt nhất từ trước đến nay.
"Bệ hạ quả thực..." Thẩm Úc bỗng nhiên quay đầu, "Ai?!"
Việt Vương tối sầm mặt mày đi ra từ một góc tối, trên tay còn nắm một nhành cây khô héo.
Chính âm thanh bẻ gãy cành khô đã khiến Thẩm Úc phát hiện ra hắn.
"Việt Vương điện hạ." Mộ Tịch lui về phía sau một bước, hành lễ.
"Sao Việt Vương điện hạ lại ra đây?"
Thẩm Úc làm ra bộ dạng như đang đối đãi với một người xa lạ khiến lửa giận trong lòng Việt Vương dâng lên tận cùng. Đặc biệt là sau khi nghe được đoạn đối thoại của hai người, lửa giận trong lòng lại càng bùng cháy hơn.
Rõ ràng là hắn gặp được Thẩm Úc trước, là chính hắn phát hiện được Thẩm Úc là một viên minh châu. Dựa vào cái gì hắn không có được, đã thế còn khiến cho người hắn ghét nhất được lợi.
Lúc trước gặp được Thẩm Úc ở hành lang. Thoáng chốc kinh ngạc ấy, dung nhan như ngọc đã khắc sâu vào trong nội tâm của hắn. Nếu như không phải do lần đầu gặp mặt ấy đã khiến hắn có hảo cảm rất lớn, nếu không hắn đường đường là một Vương gia, cớ sao phải hạ thấp thân phận tự mình đi kết giao?
Sau khi lặng lẽ theo ra ngoài, chính Việt Vương cũng không biết mình đang nghĩ gì. Hắn đã dùng thuật dịch dung sau đó dùng thân phận khác kết giao cùng Thẩm Úc. Hiện tại hắn là Việt Vương, Thẩm Úc căn bản không quen biết hắn, hắn có theo ra ngoài cũng không thể làm được gì.
Không thể phủ nhận, trong lòng Việt Vương vẫn ôm một tia hi vọng mà chính hắn cũng không muốn thừa nhận. Hắn rất hi vọng Thẩm Úc có thể nhận ra hắn, nhưng cũng sợ hãi Thẩm Úc sẽ nhận ra hắn.
Trong lòng mang một bụng tâm tư không rõ, Việt Vương đi theo tới đây. Cho đến khi nghe được cuộc đối thoại của Thẩm Úc và Mộ Tịch, cuối cùng hắn cũng không thể duy trì sự bình tĩnh được nữa.
Hắn còn chưa từng được chạm qua người Thẩm Úc, không chỉ bị người nhanh chân cướp mất mà trong lúc làm càn còn khiến Thẩm Úc bị thương. Trong lúc nhất thời, chính Việt Vương cũng không rõ mình tức giận là vì "vật" bản thân cho là thuộc quyền sở hữu của mình bị người đụng chạm hay do Thẩm Úc bị thương khiến mình phẫn nộ.
Dưới cơn tức giận, hắn đã bẻ gãy nhành cây khô trong tay.
Sau khi bị Thẩm Úc phát hiện, hắn cũng không định tiếp tục trốn, trực tiếp bước ra.
"Thẩm quý quân hình như rất có hứng thú." Việt Vương nhìn chằm chằm vào gương mặt Thẩm Úc, thấy sự lãnh đạm trên mặt đối phương, lửa giận trong lòng càng ngày càng lớn.
Dựa vào cái gì?!
Dựa vào cái gì Thẩm Úc có thể coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, thoải mái ở bên Thương Quân Lẫm? Dựa vào cái gì chỉ có một mình hắn nhớ rõ đoạn tình cảm kia?
Thẩm Úc không phải không cảm nhận được cơn tức giận của Việt Vương, nhưng biết thì thế nào? Kiếp trước mình có thể vứt bỏ hắn như rác rưởi, chẳng lẽ kiếp này còn muốn nhặt rác về một lần nữa?
Hắn cũng không có sở thích kiểu này.
Người làm hắn không thoải mái, hắn nhất định sẽ trả lại gấp trăm ngàn lần.
"Thẩm Úc, ngươi thật sự làm ra chuyện tốt!"
Việt Vương tiến lên phía trước vài bước, Mộ Tịch lập tức ngăn cản trước mặt Thẩm Úc, lạnh lùng nói: "Nơi này là hoàng cung, thỉnh Việt Vương gia tự trọng!"
Thẩm Úc nâng tay lên nhẹ nhàng đẩy Mộ Tịch ra phía sau: "Chúng ta xưa nay không quen biết, Việt Vương vì cớ gì lại nói ra lời này?"
"Xưa nay không quen biết?" Sắc mặt Việt Vương âm trầm, "Thẩm Úc, Thẩm công tử, xưa nay chúng ta thật sự không hề quen biết sao?"
"Việt Vương nói đùa," Thẩm Úc nhẹ nhàng bâng quơ lắc đầu, "Ta biết thân phận người, nhưng chưa từng tiếp xúc qua."
"Vậy Triệu Việt đâu?" Việt Vương cố gắng nhìn chằm chằm vào mặt Thẩm Úc, muốn nhìn thấy biểu cảm hoảng hốt từ trên mặt y.
Đáng tiếc, Việt Vương nhất định phải thất vọng rồi. Nghe thấy cái tên này, sắc mặt Thẩm Úc không hề có bất luận chút thay đổi nào: "Trước khi ta vào cung từng quen một người tên Triệu Việt, có chuyện gì sao?"
"Chỉ là quen biết sao?" Ánh mắt Việt Vương vừa hung ác lại vừa nham hiểm. "Quý quân, ngươi nói xem nếu ta nói với bệ hạ chuyện trước khi ngươi vào cung đã từng hẹn ước chung thân với người khác. Ngươi đoán xem bệ hạ sẽ còn sủng ái ngươi như hiện tại sao?"
"Hình như Việt Vương rất quan tâm tới việc của ta? Là bởi vì ngài cũng thích ta sao?" Thẩm Úc ngăn lại ý định muốn nói chuyện của Mộ Tịch, không chút để ý hỏi.
Việt Vương cất giấu sự buồn bực trong lồng ngực. Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng xét theo một phương diện nào đó quả thực Thẩm Úc đã nói trúng tâm tư của hắn.
"Thế nhưng thực đáng tiếc," Thẩm Úc chớp mắt, cẩn thận đánh giá Việt Vương từ trên xuống dưới. Hắn còn đặc biệt dừng lại ở vị trí nào đó một hồi, nói một cách đầy thâm ý: "Ta cảm thấy, so về mặt nào Việt Vương điện hạ cũng đều thua kém bệ hạ rất nhiều."