Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tình Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Có một số việc, sau khi Thẩm Úc chết mới hay biết. Ví dụ như mình chỉ là một thế thân trong câu chuyện này. Sau khi Thẩm Úc chết, ngoài ý muốn nhìn thấy một quyển sách. Lúc đó, Thẩm Úc bị nhốt ở một nơi xám xịt không rõ là nơi nào, chán đến chết, y mở ra thứ duy nhất trong không gian ngoại trừ chính mình, xuất phát từ sự nhàm chán. Đó là một cuốn tiểu thuyết, hành văn có hơi cụt ngủn. Thẩm Úc cố xem hết toàn bộ cuốn tiểu thuyết, trong đầu không khỏi nảy ra hàng vạn câu thô tục. Trong tiểu thoát, hắn là một người chuyên môn làm việc ác, gây trở ngại cho tình cảm của vai chính. Mà trong tiểu thuyết, vai chính lại là thứ đệ,người bị hắn đưa vào hậu cung của bạo quân—Thẩm Thanh Nhiên, còn công chính lại là Việt Vương Thương Quân Việt. Vai chính Thẩm Thanh Nhiên mang theo trí nhớ đời trước mà đến, còn chưa kịp làm gì đã bị vai ác Thẩm Úc thiết kế đưa vào hậu cung của bạo quân. Cùng người yêu chia xa lại bị bạo quân tra tấn, Thẩm Thanh Nhiên tính cách có thay đổi lớn, sau đó lại trải qua đủ chuyện cuối cùng thoát khỏi hoàng cung, cùng người yêu gặp lại, lại phát hiện bên cạnh người yêu đã có người khác. Người kia không ai khác ngoài kẻ thù của hắn—Thẩm Úc. Thẩm Thanh Nhiên âm thầm ly gián quan hệ của Thẩm Úc và Việt Vương. Vào đêm trước lúc Việt Vương đăng cơ, dụ dỗ Việt Vương diệt trừ Thẩm Úc, rồi hai người trải qua cuộc sống tốt đẹp trọn đời. Đương nhiên, đây chỉ là kết cục trong sách. Thẩm Úc kiếp trước đã khiến Việt Vương chôn cùng. Tiểu thuyết lấy góc nhìn của Thẩm Thanh Nhiên để viết, nên rất nhiều việc so với trí nhớ Thẩm Úc không giống nhau. Giống là Thẩm Úc vì giúp Việt Vương đoạt quyền, trên tay dính đầy máu tươi. Điều này không được nhắc đến trong thoại bản. Còn việc Việt Vương xem hắn như một thế thân, Thẩm Úc bày tỏ chính mình cũng không biết từ khi nào mình lại biến thành thế thân. Tưởng tượng đến việc Thương Quân Việt đem hắn trở thành thế thân của Thẩm Thanh Nhiên, Thẩm Úc liền ghê tởm đến không chịu được, chút tình cảm cuối cùng dành cho Việt Vương cũng hóa thành hư ảo. Lại lần nữa nhìn thấy Việt Vương, Thẩm Úc chỉ thất thố một cái chớp mắt, chớp chớp mắt, cố ý giả bộ không vui nói:  "Nói với ngươi làm gì, nói cũng không thay đổi được gì hết. Hơn nữa, nếu ta không đi thì người đi chính là Thẩm Thanh Nhiên. Có lẽ ngươi có thể nghĩ biện pháp, làm cho đệ đệ tốt của ta thay ta đi." Nói xong, Thẩm Úc hứng thú nhìn về phía Việt Vương. Nếu những gì quyển sách ghi lại đều là sự thật thì lúc này, Việt Vương đã biết Thẩm Thanh Nhiên. Hơn nữa hai người cũng đã có một chút tình yêu. Thẩm Úc muốn thử nghiệm một chút xem có thật hay không. Việt Vương trầm mặc một hồi, vừa sủng nịch lại vừa bất đắc dĩ mà mở miệng: "Nếu ta có biện pháp, tất nhiên sẽ không để ngươi tiến cung." Đối với đề nghị của Thẩm Úc, hắn tránh mà không nói. Thẩm Úc cũng không trông cậy vào việc hắn thật sự có thể nghĩ ra biện pháp. Nếu Việt Vương thực sự có năng lực như vậy, kiếp trước hắn cũng không cần vì đẩy Việt Vương lên hoàng vị mà dốc hết tâm huyết, hao tổn tâm cơ. Rơi vào kết cục dầu cạn đèn tắt. Liền tính nếu kiếp trước Việt Vương không ra tay hắn cũng sống không được bao lâu. "Nếu ngươi không có biện pháp, ta đây tìm ngươi làm cái gì?" Thẩm Úc lắc đầu, tỏ vẻ khó hiểu. Việt Vương cảm thấy hôm nay Thẩm Úc nói chuyện có chút khó nghe, chỉ nghĩ rằng tâm tình đối phương không tốt, liền ôn nhu an ủi: "Sự tình còn chưa chắc chắn, nhất định sẽ có biện pháp." Muốn hỏi Việt Vương có muốn Thẩm Úc tiến cung hay không thì tất nhiên là không. Hắn lần này cải trang tới kinh thành, chính là vì muốn phát triển nhân mạch, Thẩm Úc là người có năng lực mạnh nhất. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, hắn không định từ bỏ. Không phải hắn không nghĩ tới khiến Thẩm Thanh Nhiên thay thế Thẩm Úc vào cung. Chỉ là hắn không thể bại lộ thân phận ngay lúc này. Vạn nhất bị phát hiện, những mưu hoa chước quỷ hắn làm lâu nay đều thất bại trong gang tấc. Đúng vậy, Việt Vương không dùng thân phận thật sự tiếp cận Thẩm Úc, Thẩm Úc cũng không tính toán ở ngay lúc này vạch trần hắn. Vạch trần quá sớm mất vui không phải sao? Thẩm Úc rũ mi, đưa tay che đi hàn ý trong mắt. Thoáng chốc, y liền lộ ra tư thái nhu nhược khiến người động lòng. Việt Vương thấy vậy, không kìm được tiến lên một bước, vươn tay, muốn vuốt ve khuôn mặt động lòng người trước mắt. Thẩm Úc nghiêng đầu, tránh đi cái chạm của Việt Vương. Việt Vương có chút sửng sốt, khẽ "khụ" một tiếng, làm như vô sự thu tay về. Vốn định nói gì đó, nhưng nhìn khuôn mặt nhỏ của Thẩm Úc hiện lên vẻ quật cường liền nuốt lời vào trong. Hắn cho rằng Thẩm Úc là vì việc tiến cung mà phiền lòng. Việt Vương cũng không nghĩ tới, Hoàng đế sẽ vào lúc này hạ lệnh Trấn Bắc Hầu đưa con vào cung. Nếu đợi thêm một thời gian, hắn cũng sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà từ bỏ việc giúp đỡ Thẩm Úc. Thẩm Úc né tránh cái chạm của Việt Vương hoàn toàn là do bản năng. Đã tránh rồi, y lười suy đoán Việt Vương sẽ nghĩ gì. Sau cuộc trò chuyện này, ý định dạo chơi thư giãn của y hoàn toàn tan biến. Nếu hắn đã không vui, Thẩm Úc cũng không ngại khiến người làm mình không vui phải khó chịu theo. Y quay đầu nhìn về phía Việt Vương, chậm rãi mở lời: "Hậu cung của Bệ hạ không một bóng người, ta tiến cung, có phải sẽ được độc sủng hậu cung chăng? Bệ hạ có lẽ cũng ưng ý ta, nếu không cớ gì sau bao nhiêu năm lại chỉ khâm điểm riêng ta nhập cung. Ngươi nói, có phải không?" Thẩm Úc cố ý nói lời này vào lúc này. Khi nói, tầm mắt vẫn luôn dừng lại trên mặt nam nhân đối diện. Quả nhiên, chưa kịp nói xong liền thấy vẻ phẫn nộ khó nén từ trên mặt đối phương sản sinh. Kiếp trước quen biết Việt Vương lâu như vậy, Thẩm Úc đối với Việt Vương không dám nói mười phần, nhưng tám phần hiểu biết thì có. Việt Vương tự phụ ngạo mạn, một lòng coi ngôi vị Hoàng đế Đại Hoàn là vật trong túi. Đương nhiên không thể chịu đựng người khác ngay trước mặt hắn mà ca ngợi đương kim Hoàng đế. Càng đừng nói người đó lại là người hắn cho rằng đã nắm trong tay. "A Úc, ta biết ngươi không phải tự nguyện, ta cũng rất đau lòng." Đương nhiên đau lòng, muốn có một quân cờ nghe lời, Việt Vương không muốn công phu trước kia đều uổng phí, chỉ có thể trước hết trấn an y, "Bất luận xảy ra chuyện gì, tình cảm ta dành cho ngươi vẫn vẹn nguyên, A Úc..." Nói rồi Việt Vương muốn cầm tay Thẩm Úc nhưng lại lần nữa bị tránh thoát, hắn khó hiểu nói: "A Úc?" "Ai nói ta không phải tự nguyện?" Thẩm Úc nhìn chăm chú vào nam nhân gần trong gang tấc, không giấu được cảm xúc nóng nảy trong mắt: "Bệ hạ anh dũng thần võ, ta cũng ngưỡng mộ Bệ hạ từ lâu, có thể tiến cung hầu hạ Bệ hạ, ta cầu mà không được, lại như thế nào sẽ không tình nguyện?" Nghe thấy lời Thẩm Úc nói, biểu tình ôn nhu trên mặt Việt Vương có chút không duy trì nổi "... Ngươi có thể nghĩ như vậy tự nhiên là tốt nhất." "Nếu ta muốn vào cung, chúng ta vẫn nên bảo trì khoảng cách một chút, ngươi về sau cũng không cần tới Trấn Bắc Hầu phủ tìm ta." Thẩm Úc trực tiếp mở miệng chặn đường lui của hắn, chỉ kém không nói thẳng với Việt Vương: "Chúng ta đoạn tuyệt quan hệ". Bị nói vài lần như vậy, sắc mặt Việt Vương khó coi. Hắn tới tìm Thẩm Úc, cũng không muốn thành ra như vậy. Ban đầu hắn nghĩ trước hết trấn an người, nếu Thẩm Úc chịu đáp ứng ở trong cung giúp hắn truyền đạt tin tức càng tốt. Bắt hắn từ bỏ quân cờ là Thẩm Úc, hắn không cam lòng. "A Úc, ngươi nhất định phải như vậy sao?" Thẩm Úc bỗng nhiên nhớ tới kiếp trước, lúc ấy chính mình vừa mới động tâm với Việt Vương chưa lâu. Hay tin bị Trấn Bắc Hầu đưa vào cung, trong lòng vừa phẫn nộ lại vừa tuyệt vọng, còn bệnh nặng một thời gian. Lúc đó Việt Vương đang làm gì? Chỉ sợ đang vội vàng cùng thứ đệ—kẻ xuyên việt kia—phát triển quan hệ khăng khăng ta ta đi. So với vẻ mặt thâm tình của nam nhân, lời nói ấy lại càng thêm châm chọc. Nếu hắn nhớ không lầm, lần này Việt Vương cải trang vào kinh chủ yếu là vì Tiểu công tử Hà gia. Tiểu công tử này vì chọc giận thánh nhan mà bị đày vào ngục. Kiếp trước, nhờ cứu được Tiểu công tử Hà gia, Việt Vương đã được thế lực Hà gia và thế lực phía sau Hà gia tương trợ. Đặc biệt là thế lực sau lưng Hà gia, trong vài chiến dịch quan trọng đã giúp Việt Vương không ít. Thẩm Úc đối với Hà gia ấn tượng không sâu. Thế nhưng đối với thế lực sau lưng Hà gia lại cảm thấy hứng thú. Đương nhiên, điều hắn càng cảm thấy hứng thú chính là làm thế nào để diệt trừ bớt một trợ lực của Việt Vương. Ghi nhớ sự việc Hà tiểu công tử, Thẩm Úc nhạt nhòa tiếp tục cùng Việt Vương, đã hết hứng thú liền lạnh mặt nói: "Ta thế nào tựa hồ không liên quan đến công tử, còn có, 'A Úc' xưng hô này ta không thích, công tử sau này không cần gọi." Thế nào lại không thích, là không thích bị hắn kêu đi? Việt Vương chán nản nói: "A Úc, không, Thẩm công tử đây là muốn cùng tại hạ phủi sạch quan hệ sao?" "Đúng..." Thẩm Úc giả bộ khó xử nhìn Việt Vương. Liếc mắt một cái rồi nói: "Ta cảm thấy ngươi vẫn là đừng cố gắng trở nên giống Bệ hạ." "Ngươi có ý tứ gì?" Việt Vương ẩn ẩn có chút dự cảm không tốt. "Kỳ thật nếu không phải có thể từ trên người của ngươi nhìn thấy một hai phần bóng dáng của Bệ hạ, ta thật sự không có khả năng sẽ để ý đến ngươi." Thẩm Úc là cố ý nói như vậy, kiếp trước hay kiếp này hắn cùng Hoàng đế tiếp xúc đều ít ỏi, càng đừng nói đối với Hoàng đế một dạng tình thâm. Trên mặt hắn còn làm ra bộ dạng "Là ngươi muốn ta nói, ta liền nói cho ngươi" - làm người ta tin là thật. Chớp đôi mắt, Thẩm Úc tiếp tục nói: "Hiện tại dù sao ngươi cũng biết ta muốn vào cung, ta và ngươi có quan hệ..." Việt Vương cơ hồ muốn tức đến ngất xỉu đi, hắn nói cái gì? Bởi vì có thể tiến cung đi gặp Hoàng đế, cho nên liền không cần chính mình sao? Hít một hơi thật sâu mới làm chính mình bình tĩnh trở lại, Việt Vương không ngừng nói với chính mình, không thể để khoảng thời gian trước kia uổng phí. Nhịn một lát căn bản nhịn không được, tưởng tượng đến chính mình có khả năng trở thành thế thân của người kia, cho dù chỉ có một phần vạn khả năng, hắn đều không thể làm chính mình bình tĩnh trở lại. "Ngươi là cố ý đúng không? Ngươi giận ta, cố ý nói như vậy..." "Ta cố ý cái gì?" Thẩm Úc không kiên nhẫn mà đánh gãy hắn, "Ngươi không cảm thấy vì cái gì ta đường đường là đích tử Hầu phủ muốn cùng một người như ngươi tương giao, còn nơi chốn nhân nhượng ngươi? Ngươi đừng nói cái gì mà cùng ta hứng thú hợp nhau, thiên hạ nhiều người muốn cùng ta hứng thú hợp nhau lắm." Nói thế nào Thẩm Úc cũng là con vợ cả duy nhất của Trấn Bắc Hầu phủ. Dung mạo tài năng rất nhiều, người muốn cùng hắn giao hảo đếm không hết, vì cái gì cố tình liền vừa mắt hắn? Việt Vương không muốn tin tưởng sự thật này, nhưng mà một khi nghĩ theo lời nói của Thẩm Úc liền càng cảm thấy đúng. Huống chi, hắn cùng đương kim Hoàng đế là huynh đệ cùng cha khác mẹ, mặt mày có vài chỗ tương tự... Cho nên hắn ở trong mắt Thẩm Úc chỉ là thế thân của Hoàng đế?!

Bình luận (1)

Đăng nhập để bình luận

Vy NguyễnVy Nguyễn

Ôi Thẩm Úc của toai :'))