Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tình Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 11

Thẩm Úc giả ngu giả ngơ: "Bệ hạ đang nói gì thế? Ta nào có điều gì cần phải bẩm báo với Bệ hạ đâu? Bệ hạ muốn mỗi ngày đều nghe ta nói thích......" "Thẩm Úc," Thương Quân Lẫm nhàn nhạt cắt ngang lời hắn, "Ngươi biết rõ trẫm đang nói gì." "Nếu thần nói, tất cả thật sự chỉ là một sự trùng hợp, Bệ hạ liệu có tin không?" Thẩm Úc sắc mặt trầm xuống, giọng nói ngập ngừng, không chắc chắn. "Ngươi nghĩ sao?" Thương Quân Lẫm hỏi ngược lại. Ta nghĩ là sẽ không — Thẩm Úc thầm trả lời trong lòng. Nếu là hắn, hắn chắc chắn sẽ không tin. Trên đời này làm gì có nhiều sự trùng hợp đến vậy. Trùng hợp quá nhiều, hơn phân nửa là do người bày ra. "Bệ hạ," Thẩm Úc hít sâu một hơi nói tiếp, "Hôm nay thần thật sự chỉ muốn đi gặp Thẩm Nguyệt để hỏi chút điều nghi hoặc. Mặc kệ Ngài có tin hay không, chuyện kia thật sự chỉ là trùng hợp mà thôi." Thẩm Úc cũng không ngờ, mình chọn ngày thế nào lại vừa vặn trúng phải ngày Hà tiểu công tử bị cướp đi. Chuyện này cũng không biết là trời cao giúp hắn hay đang hại hắn. "Chuyện này tạm thời không bàn đến. Trẫm hỏi ngươi, vì sao lúc phát hiện có kẻ khả nghi, ngươi lại chắc chắn rằng bọn chúng sẽ cướp ngục? Ngươi biết chuyện của Hà Cẩm Nguyên từ bao giờ?" Thương Quân Lẫm tới gần Thẩm Úc, cảm giác áp bách mạnh mẽ cũng theo đó mà ập đến. Ánh mắt hắn vẫn luôn dừng lại trên mặt Thẩm Úc, không để lọt bất cứ biểu cảm nào. Thẩm Úc sắc mặt không đổi, nhưng trong lòng lại có chút hoảng loạn. Hà Cẩm Nguyên chính là tên húy của Hà tiểu công tử. Hắn có thể tìm một cái cớ hợp lí cho những chuyện đã xảy ra ngày hôm đó, nhưng riêng chuyện này là không thể. Thương Quân Lẫm duỗi tay chạm vào khuôn mặt Thẩm Úc, bàn tay vẫn ấm áp như thường. Thế nhưng Thẩm Úc lại cảm nhận được sự lạnh lẽo. "Thẩm Úc, không được gạt trẫm." "Bệ hạ," Thẩm Úc duỗi tay phủ lên tay của nam nhân, "Bệ hạ phải tin tưởng rằng thần vĩnh viễn sẽ đứng về phía Bệ hạ." "Trẫm đương nhiên biết điều này, nếu không nơi hiện tại ngươi phải ở không phải là Ngọc Chương Cung mà là trong ám lao." Ánh mắt Thương Quân Lẫm tối sầm, lòng bàn tay như có như không, khẽ khàng vuốt ve khuôn mặt Thẩm Úc. Hắn rất tin tưởng vào Ẩn Long Vệ— đó là những người do chính tay hắn bồi dưỡng. Ngoại trừ vài người hắn cố ý để lộ thông tin, những người khác không có khả năng biết chuyện Hà Cẩm Nguyên đang bị giam, Thẩm Úc lại càng không nên biết, trừ phi...... Hắn có liên lụy với những kẻ đó. Trước khi Thẩm Úc tiến cung đã từng có quan hệ với Việt Vương, liệu bọn họ có lén lút liên hệ trong lúc hắn không để ý chăng? Thấy ánh mắt Thương Quân Lẫm càng ngày càng tối sầm, Thẩm Úc nhanh chóng lục lọi trong ký ức. Hắn cần loại bỏ sự hoài nghi của Thương Quân Lẫm. Hắn muốn sống những ngày tự do, an nhàn, hắn không định trọng sinh lại một lần nữa rồi vẫn tự đẩy mình vào hố lửa. "Bệ hạ, lúc trước khi thần chưa tiến cung đã vô tình nghe thấy người ta nói đến 'ám lao' 'thay đổi người'. Là một người có gương mặt có đôi chút giống với Bệ hạ nói cùng cấp dưới của hắn. Thần lúc ấy chỉ nghe qua loa rồi bỏ qua, ngày đó ở trong ám lao gặp được những kẻ hành động lén lút, đột nhiên nhớ tới chuyện này, chưa kịp suy nghĩ đã nói ra......" Sau khi xong việc, Thẩm Úc cũng nghĩ lại, đều là do lúc đó mình quá xúc động. Hắn chỉ nghĩ đến việc không thể để người của Việt Vương mang Hà Cẩm Nguyên đi. Không nghĩ tới hắn thân là một người suốt ngày sinh bệnh, một năm không ra khỏi cửa mấy lần, một công tử như vậy không nên nhạy bén đến thế. "Thần biết thần nói thế có chút khó tin, nhưng sự thật chính là như vậy. Tất cả đều là những chuyện không liên hệ với nhau, không hiểu sao lại trùng hợp bị thần bắt gặp. Bệ hạ lựa chọn một mình tới hỏi thần, cũng là vì không thể tra ra bất cứ dấu vết nào đúng chứ." "Không sai, trẫm đúng là không tra được gì." Thương Quân Lẫm không đẩy tay Thẩm Úc ra, "Tốt nhất ngươi nên cầu nguyện trẫm vĩnh viễn sẽ không tra được gì." "Thần cũng chưa làm gì sai, Bệ hạ cứ thoải mái điều tra." Cảm nhận được bầu không khí đã hòa hoãn hơn, Thẩm Úc nghiêng đầu vỗ nhẹ lên bàn tay Thương Quân Lẫm, "Bệ hạ lần sau đừng làm thần sợ, thần nhát gan, không chịu nổi bị dọa lần hai đâu." "Trẫm thấy lá gan ngươi rất lớn." Da thịt được bao bọc ấm áp, xúc cảm so với ngọc ấm thượng hạng còn tốt hơn. Dưới ánh mắt lấp lánh sự vô tội của Thẩm Úc, Thương Quân Lẫm thu tay lại, mặt không đổi sắc dùng ngón tay cái vuốt ve ngón trỏ: "Tiếp theo có muốn tìm trẫm bồi thường không?" Vị quý quân này của hắn thân kiều thể quý, một chút uất ức cũng không chịu. Thương Quân Lẫm chợt nhớ đến một vị sủng phi của tiên đế đã từng nuôi một con mèo do ngoại bang đưa tới. Con mèo kia xinh đẹp tự phụ, ánh mắt trong suốt, giống Thẩm Úc như đúc. "Bệ hạ thật hiểu thần, bất quá lần này thần không muốn được ban thưởng thứ gì, Bệ hạ cùng thần nói một chút, thỏa mãn lòng hiếu kỳ của thần là được." Thẩm Úc biết, đối với người cầm quyền như Thương Quân Lẫm, thái độ càng nhẹ nhàng càng tốt. "Không sợ trẫm tiếp tục nghi ngờ ngươi sao?" Thương Quân Lẫm có chút ngoài ý muốn. "Ý của Bệ hạ là đã không còn nghi ngờ thần sao?" Thẩm Úc hỏi lại. Thương Quân Lẫm nắm lấy cằm Thẩm Úc, nhìn thẳng vào y nói: "Có đôi lúc trẫm thật sự không biết nên nói ngươi thông minh hay nên nói tâm ngươi lớn." "Đương nhiên là thông minh, một người ngu dốt làm sao xứng đứng ở bên cạnh Bệ hạ." Thẩm Úc không chút do dự nói. "Lời Quý quân nói luôn luôn đúng." Buông cằm Thẩm Úc ra, Thương Quân Lẫm đi đến bên bàn ngồi xuống, "Lại đây, không phải muốn nghe kể tiếp sao?" Thẩm Úc ngoan ngoãn đi đến bên cạnh Thương Quân Lẫm ngồi xuống. "Trẫm sai người tra xét một vòng, chỉ tra được mấy kẻ ngoài lề. Người phía sau màn rất cẩn thận, từ đầu đến cuối cũng chưa ra mặt, mỗi lời mệnh lệnh đều thông qua vài người làm trung gian để truyền xuống......" Chuyện của Hà tiểu công tử xảy ra một cách bí mật, phía triều đình không nghe được chút tin tức nào. Thương Quân Lẫm sai người chú ý hướng đi của vài vị đại thần, nhưng vẫn như cũ không thu hoạch được gì. "Kẻ phía sau màn cố tình đẩy chuyện này lên người mấy vị đại thần đã bị hạ ngục từ trước. Chúng ta thử tra một chút, không ngoại lệ manh mối đều bị chặt đứt giữa đường." "Kẻ đó chắc chắn Bệ hạ sẽ không lộ ra tin tức, sao Bệ hạ không thử đem chuyện này ra bên ngoài?" Hai người hàn huyên một hồi lâu, Thương Quân Lẫm chưa bao giờ coi Thẩm Úc như khổng tước nhốt trong lồng vàng. Khi Thẩm Úc ngẫu nhiên hỏi chuyện trong triều, hắn cũng sẽ nói cho y. Dù không chú ý nhiều cũng sẽ nhận ra Thẩm Úc rất nhạy bén với chuyện triều chính. Trấn Bắc Hầu đem một đứa con như vậy vào cung, thật sự là ngu dốt đến lạ. Lúc lâm triều, Thương Quân Lẫm không như bình thường mà lựa chọn công bố tin tức có người cướp ngục. Thế nhưng không nói đến thông tin của phạm nhân, các đại thần đều cho rằng người bị cướp chính là đám người Trương ngự sử. Tất cả đều ồ lên kinh ngạc. Bọn họ muốn cứu Trương ngự sử ra là thật, nhưng không đến nỗi phải cướp ngục đâu. Hiện tại Thương Quân Lẫm còn chưa bạo ngược đến mức làm quần thần xúc động phẫn nộ, thứ họ muốn biết chính là đến tột cùng Trương ngự sử đã chạm đến vảy ngược nào của Hoàng đế dẫn đến sự tức giận như vậy. "Việc này giao cho Phương đại nhân điều tra, nửa tháng sau trẫm muốn nghe được một câu trả lời vừa lòng." Phương đại nhân cung kính hành lễ: "Thần tuân chỉ." Không màng tới sự kinh ngạc của quần thần, Thương Quân Lẫm lại trao cho Phương đại nhân mấy trợ thủ để thuận tiện điều tra. "Nếu không còn việc gì, bãi triều." Phân phó xong, Thương Quân Lẫm liền định quay gót rời đi. "Bẩm Bệ hạ," Lễ Bộ Thượng Thư bước ra khỏi hàng, "Sắp tới là ngày Thánh Thọ của Ngài, không rõ năm nay vẫn y theo lệ cũ mà cử hành chăng?" Chúng thần bỗng nhiên tỉnh ngộ, nhẩm tính thời gian, quả là ngày Thánh Thọ sắp đến. Năm trước giờ này đã bắt đầu rục rịch chuẩn bị, năm nay vì nhiều biến cố nên suýt nữa quên khuấy. Thương Quân Lẫm đang định gật đầu, bỗng động tâm tư, vội ngừng động tác: "Chuyện này, ngươi hãy thương nghị với Thẩm Quý Quân đi." Các đại thần lại một phen bừng tỉnh, lúc này mới ý thức được, vị quân vương của họ giờ đây đã không còn là người cô độc nữa. Thẩm Úc cũng đã nghe cung nhân đề cập đến chuyện này. "Ngày Thánh Thọ của Bệ hạ là ngày nào?" Thẩm Úc vừa cắm bình hoa mai vừa hỏi. "Là ngày Nguyệt khuyết ạ. Mỗi năm cứ đến ngày này, trong cung đều cử hành yến tiệc mừng Thánh Thọ. Năm nay Quý Quân đã tiến cung, ắt hẳn sẽ long trọng hơn nhiều so với mấy năm trước." Đối với vị chủ tử là Thẩm Úc, các cung nhân đều rất yêu mến, đặc biệt là sau khi trải qua chuyện lần trước, hảo cảm của các cung nhân đối với hắn thẳng tắp bay lên. "Bẩm Quý Quân, Lễ Bộ Thượng Thư -Lư đại nhân cầu kiến." Một cung nhân tiến vào bẩm báo. "Lễ Bộ Thượng Thư tìm ta có việc gì?" Dù trong lòng nghi hoặc, Thẩm Úc vẫn sai cung nhân mời người vào. Bản thân Lễ Bộ Thượng Thư cũng cảm thấy vô cùng khó hiểu. Dù Thẩm Úc là nam nhân, nhưng dù sao cũng là người trong hậu cung của Hoàng đế. Việc một đại thần như hắn tiến vào e rằng không thỏa đáng. Chỉ tại lời Bệ hạ dặn dò lúc hạ triều khiến hắn phải băn khoăn, không còn cách nào khác, Lễ Bộ Thượng Thư đành phải đến. "Thần tham kiến Quý Quân." "Đại nhân miễn lễ, người đâu, dọn chỗ cho đại nhân." Thẩm Úc không phải lần đầu gặp Lễ Bộ Thượng Thư, lần trước là lúc hắn mới tiến cung. Lư đại nhân không vòng vo, nói rõ mục đích của chuyến đi. Nghe xong ý định của họ, Thẩm Úc thấy cũng không có gì đáng ngại, chỉ nêu ra một vài chi tiết nhỏ còn sai sót, rồi điều chỉnh lại cho hợp lý hơn. Quyết định xong xuôi mọi chuyện, Lư đại nhân liền cáo lui. Thẩm Úc vẫn ngồi yên tại chỗ, trong lòng có chút băn khoăn. Năm nay lẽ ra không phải là năm Phiên Vương về kinh chúc mừng Thánh Thọ sao? Phiên Vương về kinh thì sẽ kéo theo rất nhiều rắc rối khác. Thẩm Úc quyết định chờ Thương Quân Lẫm đến rồi sẽ hỏi hắn. Tại một phủ đệ khác trong kinh thành, Việt Vương trằn trọc không ngủ. Nghe tin Hoàng đế hạ lệnh nghiêm tra chuyện cướp ngục, hắn chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm. Hắn không hiểu vì sao lần này đến kinh thành, mọi việc đều khác xa so với tưởng tượng của hắn. Tác phong hành sự của Hoàng đế đại biến, mỗi một kế hoạch hắn định làm đều thất bại thảm hại, tức đến mức muốn hộc máu. Hắn hít sâu một hơi, gằn giọng hỏi: "Những kẻ chúng ta phái đi đâu cả rồi? Vẫn không thể thu thập được chút tin tức nào sao?" Để cứu Hà tiểu công tử, Việt Vương đã bỏ ra cái giá lớn để mượn một nhóm người. Giờ đây không những không cứu được người, mà đám người kia cũng không thấy tăm hơi! Cấp dưới cúi đầu, gian nan mở lời: "Bẩm Vương gia, là......." "Bổn vương vốn không nên trông cậy vào các ngươi, một lũ phế vật!" Việt Vương đi vài bước, "Hậu quả đã giải quyết tốt chưa? Sẽ không tra ra dấu vết gì bên này chứ?" "Vương gia yên tâm, tuyệt đối không thể tra ra." Chuyện này hắn có thể khẳng định, việc cướp ngục lần này không hề thông qua tay bọn họ, bất luận là người hạ lệnh hay kẻ được sai khiến, tất cả đều không có bất luận quan hệ gì với Việt Vương. "Lui xuống đi, trong khoảng thời gian này tạm dừng mọi kế hoạch." Việt Vương vô lực phất tay, chuyến này đến kinh thành thật sự là không thu hoạch được chút lợi lộc nào...... không hẳn. Cũng không tính là không có thu hoạch. Nghĩ đến đứa con vợ lẽ của Trấn Bắc Hầu phủ kia, người đó luôn có những ý tưởng vô cùng hay ho. Việt Vương híp híp mắt. Tin tức Việt Vương cùng Thẩm Thanh Nhiên lại lần nữa thông đồng đã được Mộ Tịch truyền đến tai Thẩm Úc. "Trước đây nô tỳ còn ngỡ hắn thật sự toàn tâm toàn ý đối với công tử, thật là mù mắt mà!" Mộ Tịch bĩu môi, "May mắn công tử sáng mắt sáng lòng, không bị hắn lừa gạt." "Vị công tử nhà ngươi đâu chỉ tinh ranh, chỉ có hắn lừa được người khác, chứ làm gì có ai lừa gạt được hắn." Giọng nói trầm thấp của Thương Quân Lẫm truyền đến từ ngoài cửa. Sắc mặt Mộ Tịch khẽ biến. Nàng đã đuổi hết các cung nhân ra ngoài rồi mới cùng Thẩm Úc nói chuyện này, nếu Bệ hạ nghe được những lời nàng vừa thốt ra thì......

Bình luận (1)

Đăng nhập để bình luận

Vy NguyễnVy Nguyễn

Ôi Thẩm Úc của toai :'))