Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tình Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 28

Thẩm Úc để mặc Thương Quân Lẫm ôm mình, im lặng không nói một lời. Xét về mặt ý nghĩa, đây là lần đầu tiên hai người họ gần gũi đến mức này. Hắn dùng rất nhiều sức lực để ôm y, đến mức Thẩm Úc có thể cảm nhận được cơn đau truyền đến từ hai bên hông do bị một lực mạnh mẽ như vậy đè ép. Cơn đau ấy lại khiến y nhận thức được mình quan trọng đến mức nào. Y không rõ mình đang nghĩ gì, hoặc cũng có thể là không nghĩ gì cả. Hơi thở của nam nhân truyền tới từ bốn phương tám hướng, bao vây lấy y, cắt đứt mọi liên kết của y với thế giới bên ngoài. Cái ôm tuy rất ngắn ngủi nhưng lại tựa như kéo dài vô tận. Không biết đã qua bao lâu, Thương Quân Lẫm chậm rãi buông cánh tay ra: "Trẫm thất thố rồi." Thẩm Úc không tiếp tục đề tài vừa nãy nữa. Y biết, có một số chuyện bản thân chỉ có thể chậm rãi tiếp nhận. Sự can thiệp của người ngoài chỉ càng khiến y thống khổ hơn mà thôi. "Bệ hạ, vừa nãy ngài làm ta đau," Thẩm Úc tựa lên người Thương Quân Lẫm, từ tốn hít thở, cảm nhận cơn đau âm ỉ truyền tới từ bên hông. "...... Trẫm giúp ngươi bôi thuốc." Những chuyện này, Thương Quân Lẫm cũng đã quen thuộc như ngựa quen đường cũ. Đầu giường có một hộp vuông nhỏ, bên trong chứa các loại thuốc giúp tan máu bầm cùng một ít thuốc mỡ không rõ tên do Thái Y Viện đưa tới. "Không nghiêm trọng đến mức đó," Thẩm Úc níu lấy cánh tay đang định lấy thuốc của Thương Quân Lẫm. "Bệ hạ, chuyện của Hoài Dục Vương ra sao rồi?" Thương Quân Lẫm: "Hắn nhận tội rất nhanh, nhưng trẫm vẫn luôn cảm thấy có gì đó không đúng lắm." Thẩm Úc: "Ta cũng nghĩ giống Bệ hạ." Thương Quân Lẫm: "Hửm? Quý quân nghĩ thế nào?" "Bệ hạ không cảm thấy việc điều tra mấy chuyện này quá thuận lợi sao?" Thẩm Úc kéo Thương Quân Lẫm ngồi xuống giường. "Dựa theo cách nói ban đầu của Bệ hạ, Hoài Dục Vương lén chôn nhiều cọc ngầm trong cung suốt nhiều năm mà chưa từng bị phát hiện. Vậy những chuyện hắn lén lút làm cũng không thể dễ dàng bị lật tẩy như vậy." Thương Quân Lẫm gật đầu: "Hoài Dục Vương có rất nhiều điểm đáng nghi. Cứ để thêm một thời gian nữa xem sao, tạm thời trẫm sẽ không xử lý hắn." Hoài Dục Vương bị nhốt trong ám lao, mỗi ngày đều bị người chuyên môn thẩm vấn. Đáng tiếc, bất luận dùng phương pháp nào cũng chỉ nhận được một kết quả như nhau: hoặc là dễ dàng thừa nhận, hoặc là không chịu mở miệng. Những điểm đáng ngờ cũng ngày càng nhiều. "Những nữ tử đó sao rồi, có hỏi được gì từ bọn họ không?" Từ khi phát hiện ra phi mộng, những hậu phi của tiên đế vốn được sắp xếp ở Ngọc Chương Cung cũng bị Thương Quân Lẫm đưa đến những viện nhỏ hẻo lánh. Thứ nhất là để phòng ngừa tin tức bị tiết lộ, thứ hai là để ngăn chặn cơ hội ra tay của người khác. "Cũng tra được một ít, đáp án của họ đều không quá khác nhau." Chuyện này nhìn thì có vẻ đã được giải quyết xong, nhưng thực tế thì gần như không có tiến triển. "Từ những tin tức trẫm tra được, quả thật Hoài Dục Vương cũng là một trong những người đứng phía sau màn. Những hậu phi của tiên đế và một vài cung nhân làm tai mắt cũng thật sự do hắn xếp vào. Ngoại trừ một người." Thương Quân Lẫm bưng chén trà, nói. "Là thái giám tính ra tay với Ngọc nương nương sao?" Thẩm Úc suy đoán. Nếu lúc trước tên thái giám kia không ra tay dọa Ngọc nương nương, nàng ta cũng sẽ không cầu xin y giúp đỡ. Không có lời khai của Ngọc nương nương, bọn họ cũng không thể phát hiện ra chuyện Hoài Dục Vương nhanh như vậy. Thương Quân Lẫm: "Không tồi, đây là sai sót duy nhất của bọn họ. Tên thái giám kia giả mạo thành người của Hoài Dục Vương. Nhưng trẫm đã tra qua, hắn chưa từng làm gì giúp Hoài Dục Vương. Như vậy chỉ còn lại một khả năng, đó là hắn cố ý khai như vậy." Thẩm Úc: "Cố ý đẩy tội danh lên đầu Hoài Dục Vương, khiến cho người phía sau màn thật sự không bị kéo vào." Thương Quân Lẫm: "Đáng tiếc tên thái giám kia đã chết, chưa kịp đối chứng, manh mối cũng bị chặt đứt." Chờ Thương Quân Lẫm phát hiện ra điểm đáng nghi, định thẩm vấn lại một lần nữa thì hắn đã tự sát. Điều này càng khẳng định suy nghĩ của họ. Chuyện Hoài Dục Vương bị bắt gây nên động tĩnh không nhỏ. Sau khi các đại thần và hoàng thất nghe được tin tức, vào buổi thượng triều có vài đại thần đã hỏi thẳng. Thương Quân Lẫm vốn cũng không định giấu giếm, nói ra toàn bộ mọi chuyện. Còn phái một viên quan phụ trách điều tra chuyện này. Khi thấy thời hạn tra án sắp hết, nhưng quá trình điều tra vẫn rơi vào ngõ cụt. Đại thần phụ trách chuyện này gấp gáp đến nỗi miệng mọc lên vài cục mụn nước. Đã sắp tới cuối năm, đáng lẽ lúc này mọi người hẳn nên được nghỉ ở nhà. Nhưng hiện tại đừng nói được nghỉ, cả đám đều sợ chuyện trong cung gây ảnh hưởng đến mình. Không phải đã có vài viên quan chịu liên lụy dẫn đến vứt mũ cánh chuồn rồi sao? Trấn Bắc Hầu vẫn luôn muốn gặp Thẩm Úc một lần. Nhưng hắn muốn gặp riêng Thẩm Úc chứ không muốn có Thương Quân Lẫm đi cùng. Cuối cùng hắn cũng đã tìm được một cơ hội tốt: Yến tiệc được tổ chức vào đêm 30. Có vết xe đổ trước đó, cung yến lần này không có người nào dám gây sự với Thẩm Úc. Cung yến tổ chức khá lâu nhưng lại nhàm chán. Sau khi lần lượt trải qua các quy trình cần thiết, Thẩm Úc khẽ nói vài câu với Thương Quân Lẫm, rồi lén lút chảy ra ngoài. Thẩm Úc đưa theo Mộ Tịch, tùy tiện dạo chơi một chút. Đang đi thì nhìn thấy một người phía trước liền dừng lại. "Quý quân," Người tới hành lễ. "An Vương điện hạ," Thẩm Úc kinh ngạc, "Sao An Vương lại đến nơi này?" Thẩm Úc cố ý đi xa hơn mọi khi, khoảng cách từ nơi này đến cung tổ chức cung yến cũng không quá gần. Nếu An Vương tới hóng gió thì cũng không nên đi xa như thế. "Lâu rồi thần mới trở lại hoàng cung, nhớ đến lúc còn nhỏ thường hay tới đây chơi nên muốn qua xem sao," An Vương không nhanh không chậm giải thích. "Hình như có người muốn tìm Quý quân nói chuyện, thần không quấy rầy nữa." An Vương gật đầu nói lời tạm biệt. Thẩm Úc quay đầu lại, quả nhiên thấy một gã sai vặt đi tới. "Quý quân, hầu gia hỏi ngài có thể gặp ông ấy một lát hay không." Gã sai vặt là người luôn hầu hạ bên cạnh Trấn Bắc Hầu, thái độ rất cung kính đối với Thẩm Úc. "Phụ thân muốn gặp ta?" Thẩm Úc đang nhàm chán, nhưng cũng không muốn trở lại đại điện để tham gia cung yến liền nói. "Ông ấy đang ở đâu?" "Thỉnh Quý quân đi theo nô tài." Thẩm Úc đi theo gã sai vặt đến một đoạn đường nhỏ khá vắng, liền thấy Trấn Bắc Hầu đang đứng ở ven đường. "Phụ thân muốn gặp ta làm gì vậy?" Hiện tại Thẩm Úc chưa định chấm dứt toàn bộ mối quan hệ với Trấn Bắc Hầu. "Bản Hầu cũng không biết muốn gặp con trai của mình một chút lại khó khăn như vậy." Nhiều lần truyền tin vào trong cung nhưng mãi không được đáp lại, Trấn Bắc Hầu có chút tức giận. Thẩm Úc tỏ vẻ khó hiểu: "Phụ thân sao lại nói như vậy, không phải đợt trước ta đã trở lại phủ Trấn Bắc Hầu sao?" "Bản hầu muốn gặp một mình ngươi chứ không muốn gặp Bệ hạ." Nói đến chuyện này, sắc mặt Trấn Bắc Hầu lại càng tệ. Cho đến giờ nhiều người không biết rõ chuyện còn bảo hắn bao che cho con mình lên gặp tình lang. Hắn lại không thể giải thích chuyện người ngày đó về phủ với Thẩm Úc là Bệ hạ, căn bản không có tình lang nào hết. Đành phải cắn răng chịu đựng. "Rốt cuộc Bệ hạ đang nghĩ thế nào mà lại để mặc tin đồn ngươi có tình nhân bên ngoài vậy. Đó là sự phản bội đối với Bệ hạ, sao Ngài ấy lại không quản?" "Hả? Còn có việc này sao?" Thẩm Úc thật sự không biết, hắn cho rằng việc này chỉ có mình Lệ Vương lấy ra uy hiếp hắn, hóa ra lại truyền bá rộng rãi như vậy. "Miệng đời khiến vàng cũng tan chảy," Trấn Bắc Hầu tận tình khuyên bảo, "Lời đồn đãi vớ vẩn có thể hủy diệt một người, ngươi không thể không quan tâm." "Ta biết rồi, ta sẽ xử lý, lần này Trấn Bắc Hầu tới tìm ta chỉ vì việc này sao?" Chỉ thiếu chút nữa nói thẳng ra không có chuyện gì nữa thì đừng lãng phí thời gian của ta. Thẩm Úc không thèm để ý, nói thẳng ra như thế suýt nữa khiến Trấn Bắc Hầu tức đến điên đảo: "Ngươi có để lời vi phụ nói ở trong lòng không vậy. Hiện tại ngươi có thể ỷ vào chuyện Bệ hạ chỉ độc sủng một mình ngươi, không để những chuyện này trong lòng nhưng khi Bệ hạ có người mới......" "Chuyện này sẽ không có khả năng," Thẩm Úc liếc hắn một cái. "So với lo lắng cho ta, không bằng Trấn Bắc Hầu gia tự lo lắng cho việc nhà của mình. Gần đây hình như Như di nương gây ra rất nhiều chuyện nhỏ." "Ngươi......" Trấn Bắc Hầu chán nản. "Được, ta không nói chuyện này. Ta tới đây là muốn hỏi ngươi chuyện khác. Về chuyện của Hoài Dục Vương, Bệ hạ có dự định gì không." Đáng lẽ chuyện của Hoài Dục Vương phải được xử lý ngay trong năm nay. Nhưng Thương Quân Lẫm lấy cớ cuối năm không muốn thấy máu nên mới kéo dài đến hiện tại. Chứng cứ đã có đầy đủ, vì sao Hoàng đế lại không hạ lệnh? Là vì đúng như lời hắn nói cuối năm không nên thấy máu hay là vụ án này vẫn còn ẩn tình khác thì không ai đoán trước được. "Chuyện Bệ hạ quyết định, ngài cảm thấy một hậu phi như ta có thể biết được sao?" Thẩm Úc nhìn hắn, nghiêm túc nói. "Vì ngài là phụ thân của ta nên ta khuyên ngài nếu vấn đề này là do có người nhờ ngài tới hỏi thì sau này ngài cố gắng tránh xa hắn một chút. Nếu là chính ngài muốn hỏi, ta chỉ có thể nói với ngài một câu: Nếu ngươi không liên quan đến chuyện này thì đừng dính vào. Ngài muốn nghe lời ta hay không tự ngài quyết định." Trong lòng Trấn Bắc Hầu hoảng hốt. Việc hắn tới hỏi Thẩm Úc quả thật là do có người đề nhắc tới nên hắn mới tò mò. Giờ Thẩm Úc nói như vậy, không nhịn được mà bắt đầu nghĩ lại. Có phải người đó cố ý nói thế trước mặt mình để mình tới hỏi hay không? Cục diện chính trị đang lâm vào tình trạng căng thẳng, một bước đặt sai sẽ thua cả bàn cờ. Chỉ không chú ý một chút sẽ vứt bỏ tính mạng cả nhà. Trấn Bắc Hầu cũng không còn tâm tư để tiếp tục nói chuyện với Thẩm Úc nữa liền vội vàng cáo lui. Trên đường trở về, Mộ Tịch khó hiểu: "Vì sao Quý quân lại nói chuyện này cho hầu gia?" Hầu hạ ở bên cạnh Thẩm Úc nhiều năm như vậy, Mộ Tịch hiểu rõ một sự thật đó là tình nghĩa giữa Thẩm Úc và Trấn Bắc Hầu gần như không có. Cho dù trước đây đã từng có thì cũng đã bị những chuyện nhỏ nhặt ăn mòn. "Bởi vì thân phận hiện tại của ta vẫn là con trưởng của phủ Trấn Bắc Hầu. Nếu Trấn Bắc Hầu quá ngốc trúng gian kế của người khác, ta cũng sẽ bị liên lụy." Hiện tại y và phủ Trấn Bắc Hầu chưa hoàn toàn phân rõ giới hạn, Thẩm Úc tuyệt đối không thể chịu đựng chuyện có người dám thông qua Trấn Bắc Hầu để hại mình. "Phân người đến quan sát phủ Trấn Bắc Hầu," Thẩm Úc nhàn nhạt phân phó. "Vâng ạ." Hiện tại còn chưa thể phân rõ giới hạn, chưa đến thời cơ thích hợp. Còn phải chờ một chút, Thẩm Úc cười cười, y không vội. Sau khi cung yến kết thúc, Thẩm Úc trở lại Ngọc Chương Cung, thay một bộ quần áo nhẹ nhàng hơn. So với quần áo đẹp đẽ quý giá nhưng lại rườm rà của trang phục đại biểu cho thân phận quý quân, Thẩm Úc lại càng thích kiểu quần áo đơn giản thường ngày hơn. "Quý quân, năm mới vui vẻ." Thương Quân Lẫm lấy bao lì xì đỏ thẫm đã chuẩn bị từ trước ra. "Là dành cho ta sao?" Trong giọng nói của Thẩm Úc mang theo một chút không thể tin được, có chút sửng sốt. Thấy ánh nhìn khẳng định của Thương Quân Lẫm, y mới nhận lấy. Thẩm Úc cầm lấy bao lì xì, chỉ cảm thấy lòng bàn tay cũng nóng lên. "Ta không chuẩn bị lì xì cho Bệ hạ, làm sao bây giờ?" Mộ Tịch là người phụ trách phát lì xì cho hạ nhân, Thẩm Úc cũng không hỏi đến. Vì thế y cũng không nghĩ tới chuyện chuẩn bị cho Thương Quân Lẫm. "Trẫm cho Quý quân là được, Quý quân không cần cho trẫm." "Thế thì không được," Thẩm Úc nghĩ nghĩ. "Coi như ta thiếu Bệ hạ một lần, lần tới sẽ bồi thường cho Bệ hạ." "Nghe Quý quân hết," Đối với chuyện quà tặng, Thương Quân Lẫm không quá để ý. Thấy Thẩm Úc đã cất bao lì xì xong, Thương Quân Lẫm mới hỏi: "Hôm nay có tổ chức lễ thắp lửa, Quý quân có muốn đi xem một chút không?" Mỗi năm Đại Hoàn đều sẽ tổ chức lễ hội thắp lửa một cách long trọng. Mỗi khi tới ngày này, dân chúng Đại Hoàn sẽ cùng nhau ra ngoài xem lễ hội. Thẩm Úc nghe vậy ánh mắt sáng lên: "Vậy là có thể rời cung sao?" Vốn dĩ Thương Quân Lẫm chỉ tính kéo Thẩm Úc lên trên tường thành để xem hội. Nghe thế liền hỏi: "Ngươi muốn ra ngoài cung chơi?" "Nghe nói vào ngày thắp lửa, bên ngoài sẽ rất náo nhiệt. Mọi người đều sẽ dẫn theo người thân hoặc người yêu đi xem, Bệ hạ có thể đi xem cùng với ta hay không?" Thẩm Úc ngửa đầu nhìn Thương Quân Lẫm, biểu cảm trên mặt bày tỏ không cho phép hắn từ chối.

Bình luận (1)

Đăng nhập để bình luận

Vy NguyễnVy Nguyễn

Ôi Thẩm Úc của toai :'))