Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 150: Đừng ra ngoài
Chương 150: Đừng ra ngoài
“Ngươi ăn cái này sao?” Sắc mặt Mặc nháy mắt trở nên nghiêm nghị, giọng nói cũng cao hơn hẳn.
“Ta muốn thử một chút.” Bạch Trạch cố gắng để nụ cười của mình tự nhiên nhất có thể, vờ như thoải mái nói: “Vị cũng không tệ.”
Mặc hiển nhiên là không tin lời hắn: “Thức ăn trong nhà không đủ rồi sao?”
Thời gian này hắn đi sớm về trễ, ở trong rừng rậm vừa đi là cả ngày, cũng không xem kỹ đồ đạc trong phòng lưu trữ, tức khắc cảm thấy hối hận không thôi.
Mặc vừa nói vừa định ra cửa: “Ta đi tìm tộc——”
Bạch Trạch vội vàng đưa tay nắm lấy cánh tay hắn: “Trong nhà vẫn còn thức ăn.”
Mặc nhíu mày: “Ngươi không phải rất sợ thứ này sao?”
“Đều biến thành miếng thịt rồi, cũng tạm ổn.” Bạch Trạch đậy nắp nồi lại, “Nếu không thì sao ta nấu cơm được?”
Hắn biết kỹ năng diễn xuất của mình rất kém, thậm chí có thể dùng từ vụng về để diễn tả, bèn định bỏ qua chủ đề này: “Mau hâm nóng cơm nước đi, nếm thử xem mùi vị thế nào.”
Trong nhà hầm canh thường dùng nồi đá, lúc này trong nồi vẫn còn đầy một nồi canh, bê lên rất nặng.
Mặc ấn bàn tay đang đưa ra một nửa của Bạch Trạch xuống, cúi người bưng nồi đặt lên bếp làm bằng đá, sau đó thêm củi vào đống lửa.
Bạch Trạch ngồi sát bên Mặc, một tay ôm lấy cánh tay hắn, một tay nghịch ngón tay hắn, còn gối đầu lên vai hắn.
Trong hang động rất yên tĩnh.
Ánh lửa hắt lên sống mũi cao thẳng của Mặc, tạo thành một mảng bóng râm, cốt cách vốn đã ưu tú lại càng thêm tuấn mỹ mê người.
Bạch Trạch nhịn không được hôn hắn một cái.
“Ba quả trứng lớn kia, một nửa dùng để hấp, một nửa để dành ngày mai tráng bánh trứng ăn nhé?”
“Ừm.” Mặc nghiêng đầu một chút, phiến môi lướt qua lông mi Bạch Trạch, hôn lên chóp mũi hắn: “Làm phần của ngươi là được, ta và Quyết ăn thứ khác.”
Bạch Trạch nói: “Tuyết rơi rất lớn, ngày mai đừng ra ngoài được không?”
Mặc nắm ngược lấy tay hắn: “Ở xung quanh bộ lạc sẽ không có nguy hiểm đâu.”
Kể từ lần trước Bạch Trạch vì hắn bị thương mà không vui, Mặc rất ít khi mạo hiểm, khi tự mình đi săn một mình cũng sẽ không đi nơi quá xa, hầu như tối đến là có thể trở về.
Bạch Trạch thẳng người dậy: “Thịt rắn trong nhà còn rất nhiều, còn có địa qua vàng, nấm khô… đủ cho chúng ta ăn rồi.”
Hắn chớp chớp đôi mắt đẹp: “Cứ ở nhà đi mà.”
Mặc biết mình dễ bị mủi lòng, thế là dời tầm mắt, ôn tồn nói: “Ta sẽ về sớm.”
“Bên ngoài là bão tuyết!” Bạch Trạch nháy mắt thu lại thần sắc nhu hòa vừa rồi, “Ngươi không được đi.”
Mặc há miệng, định nói gì đó.
Bạch Trạch lập tức quay mặt đi, thậm chí trực tiếp quay lưng về phía hắn, mái tóc màu bạc xám trên gáy rung rung, rất rõ ràng, chủ nhân của nó đang không vui.
Mặc đưa tay ôm ngang eo Bạch Trạch, liếm cắn vành tai hắn: “Đừng giận, ta ở bên ngươi.”
“Thật sao?” Bạch Trạch buồn bực hỏi.
“Ừm, thật mà.” Mặc áp bàn tay ấm nóng lên cái bụng mềm mại của hắn, giống như nặn một miếng thạch Q-jump, vừa xoa vừa nắn, còn nhẹ nhàng ấn xuống dưới.
Người Bạch Trạch run lên, vội vàng chộp lấy tay Mặc: “Ngươi đứng đắn chút đi.”
“Có thể đến chỗ nà——” Mặc nói được một nửa, đột nhiên trầm thấp cười lên.
Bạch Trạch đỏ mặt, cựa quậy loạn xạ, muốn thoát khỏi cánh tay đang siết chặt ngang eo mình để đứng dậy.
Nước canh trong nồi đá bắt đầu sôi sùng sục, thức ăn trong nồi mai rùa cũng đã nóng xong.
Mặc bưng thức ăn lên bàn: “Ăn cơm thôi.”
Thịt rắn nấu chín hiện ra màu trắng, giống như một nồi cổ gà, phần thịt ở rìa cuộn lại, những đoạn xương hình gai hiện rõ mồn một.
Bạch Trạch cúi đầu gặm củ khoai lang hấp trong tay, mí mắt cũng không thèm nhấc lên, khoai lang thơm biết bao, vừa ngọt vừa dẻo, ngon hơn thịt rắn nhiều.
Hai cha con đều nhìn về phía hắn.
Có lẽ vì ánh mắt quá rõ ràng, Bạch Trạch như cảm nhận được mà ngẩng đầu: “Sao thế?”
Mặc hỏi: “Không ăn chút thứ khác sao?”
Bạch Trạch rủ mi mắt: “Trưa nay ta ăn nhiều quá, không đói lắm.”
Mặc nhìn chằm chằm hắn vài giây, không nói gì.
Bạch Trạch vội vàng ăn xong cơm liền rời bàn, sau đó đi tới bên bếp định rửa nồi.
Mặc ngăn hắn lại: “Để ta.”
Bây giờ trời lạnh nước buốt, đôi khi buổi sáng trên mặt lu nước đều kết một lớp băng dày, nước bên dưới lạnh đến thấu xương.
Mặc và Quyết hầu như không bao giờ để Bạch Trạch chạm vào, ngay cả buổi trưa cũng bắt hắn để bát đũa đó, đợi họ về xử lý.
Bạch Trạch cũng không phải người thích bạc đãi bản thân, trước đây đều đun nước để rửa, hiện tại ngày bão tuyết, củi gỗ tiêu hao nhanh, hắn tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu, định bụng nhịn một chút là qua.
Bị Mặc nhìn thấy vài lần rồi phê bình một trận gay gắt, Bạch Trạch mới đành phải ngoan ngoãn.
Mặc rửa nồi bát, Bạch Trạch liền ngồi xổm cùng hắn, thỉnh thoảng sẽ từ phía sau dán sát vào hắn, thậm chí trực tiếp nằm bò trên lưng hắn, cằm tựa vào hõm vai hắn.
Lúc nổi hứng trêu chọc, còn dùng ngón tay gãi vào phần thịt nhạy cảm của Mặc.
Mỗi lần đều khiến Mặc bất đắc dĩ quay đầu lại, ánh mắt đầy vẻ sủng ái nói: “Đừng quậy.”
Bạch Trạch trong đa số trường hợp sẽ biết dừng đúng lúc, thỉnh thoảng cũng sẽ lấn tới.
Nhưng hôm nay, hắn lại rất ngoan, lặng lẽ ở bên cạnh Mặc, thỉnh thoảng nói với hắn vài câu.
Mặc giữ đúng lời hứa, ngày thứ hai quả nhiên không ra khỏi cửa, ở bên Bạch Trạch ngủ nướng một bữa xong mới thong thả dậy nấu cơm.
Hắn dùng trứng và bột mì thêm hành lá trộn lẫn vào nhau tráng bánh trứng, lại nấu một nồi cháo nhỏ.
Sau đó bắc phiến đá lên đống lửa, đổ thịt rắn lên đó nướng qua nướng lại, rắc thêm gia vị.
Mặc thực hiện chế độ ăn riêng, hắn và Quyết phụ trách tiêu thụ thịt rắn trong nhà, những thức ăn còn lại đều chỉ để cho Bạch Trạch ăn.
Nhưng hắn hiểu, trong nhà ngoại trừ thịt rắn, những thức ăn khác không còn nhiều, Bạch Trạch vốn đã gầy, càng phải ăn thịt để bồi bổ cơ thể, vì vậy Mặc vẫn không từ bỏ ý định tiếp tục ra ngoài săn bắn.
“Sao không ăn nữa?” Mặc thấy Bạch Trạch mới ăn được một nửa cái bánh trứng đã không động đũa nữa, bèn hỏi.
Bạch Trạch nói: “Ta no rồi.”
Mặc sờ sờ trán hắn: “Trong người không khỏe sao?”
“Không có, buổi sáng không đói lắm thôi.”
Buổi trưa, Bạch Trạch hâm nóng lại phần cháo thừa buổi sáng và một nửa cái bánh trứng, thực ra hắn muốn bỏ luôn bữa trưa, nhưng hành động này quá lộ liễu, Mặc chắc chắn sẽ không đồng ý.
Đến bữa tối, Bạch Trạch lại chỉ ăn một nửa rồi nói đã no.
Mặc nhíu mày, đẩy bát cơm tới trước mặt hắn: “Ăn thêm chút nữa.”
“Ta no thật mà.” Bạch Trạch nói xong liền chạy đi vệ sinh, sau đó nhanh chóng chui vào chăn.
Sau khi Mặc lên giường, hắn ôm Bạch Trạch vào lòng, bàn tay rộng lớn vuốt ve cái bụng phẳng lì của hắn, trong mắt cảm xúc không rõ ràng.
Bão tuyết không có dấu hiệu dừng lại, gió cuồng hoành hành, tiếng gào rít như tiếng quỷ núi khóc than, nghe mà kinh hồn bạt vía.
Bạch Trạch nói: “Đợi tuyết ngừng ngươi hãy ra ngoài.”
Mặc: “Tuyết sẽ không ngừng.”
“Vậy thì ngươi cứ ở nhà.” Bạch Trạch trở mình, đối mặt với Mặc.
Mặc không nói gì.
Bạch Trạch biết, im lặng chính là từ chối.
Hắn hôn lên miệng Mặc, không cam lòng hỏi lại lần nữa: “Được không?”
Mặc thấp giọng nói: “Ta sẽ về sớm.”
Lại là câu này!
Đôi mắt vốn còn đang linh động của Bạch Trạch nháy mắt rủ xuống, hắn xị mặt quay người đi, ôm Quyết vào lòng, không thèm đoái hoài gì đến Mặc nữa.
Ê nha má tên " bạch trạch " ở hiện đại kia ghét vl , đm , ko nên tìm dv đánh thuê mà phải tìm 1 tên nghiện chơi SM ý hành cho 1 trận ms nhớ , bé quyết cute rứa mà nỡ lòng nào đánh ẻm
Tu hiểu lun rồi, ghét cái tên bạch trạch cũ kia ghê , mắc j mê luyến thế giới hiện đại xong hành mặc vs quyết ác dễ sợn, mong cha kia qua thế giới hiện đại sôgs ko tôtd
Ê tu ko hiểu 1 chỗ, tức là trước khi đẻ quyết bạch trạch vẫn là bạch trạch , sau khi đẻ quyết xong thì bạch teachj xuyên về hiện đại người ở lại ko phải là bạch trạch nữa đk
Xác nhận tình cảm rồi hu hú khẹt khẹt 😆😚
Quá đã, ra liên tục đi shop ơi
Ủa shop ơi lúc đầu cậu nhóc tên Quyết mà sao giờ lại đổi thành Giác rồi?
Truyện hay qua shoppp ơii , nhưng shop có thể beta lại chương 47 đc ko Mã là trai mà cứ dịch là cô ta hoài , với từ chường 47 đó xưng hô bị loạn rồi con trai của thụ9 là quyết xong lại dịch thành giác , á thú nhân Mục thì chương mớ nhất lại dịch thành Mân , có vài tên bị đổi rồi đọc cấp lú lun á shop ơi